Archives

CUỘC SỐNG MỸ: Việt Kiều Có Thật Sự Hạnh Phúc & Sung Sướng

CẢM NHẬN CỦA VIỆT KIỀU VỀ CUỘC SỐNG CỦA NGƯỜI VIỆT ĐỊNH CƯ TẠI MỸ.

Kiều Bào có thật sự hạnh phúc và sung sướng?

Đất nước Mỹ đã cho chúng ta nhiều phúc lợi và cơ hội. Chúng ta may mắn được sống trên một đất nước có nền văn minh tiên tiến bậc nhất trên thế giới, một nơi đáng sống nhất. Chính xác là vậy , điều này thì không cần bàn cãi gì nữa!

Vậy đó là những gì:
– Hệ thống giáo dục tiên tiến , hoc sinh không cần học thêm , học miễn phí 100% từ tiểu học đến trung học. Học đại học được chính phủ cho vay tiền với lãi suất thấp , sinh vien chỉ trả sau khi tốt nghiệp và có công việc ổn định .
– Quyền phụ nữ và trẻ em được pháp luật bảo vệ tốt nhất.
– Khí hậu mát mẻ , không khí trong lành, không bụi bặm , ô nhiễm .
– Thời tiết lạnh nên phụ nữ VN sang Mỹ da đẹp hơn, trắng trẻo, sexy hơn.
– Môi trường trong lành và thực phẩm sạch sẻ nên trẻ em thì phát triển tốt hơn về chiều cao và thể hình.

Khi noi ve thực phẩm sạch sẻ, toi Xin mở ngoặc một chút ở đây. Ở Mỹ, có nhiều siêu thị cho mọi tấng lớp, từ người bình dân đến người thuợng lưu. Dành cho người tiết kiệm đến người sang trọng. Hay từ những người kỷ tính đến khó tính. Giá cả ở mội siêu thị cũng khác nhau. Có siêu thị chỉ bán toàn là thực phẫm hữu cơ (Organic), nhưng cũng có siêu thị bán cả 2 loại, thực phẫm hữu cơ và thực phẫm bình thuờng.

Những người thuộc tầng lớp công nhân lao động vẫn phải mua rau cải bình thường . Tầng lớp giàu có , thượng lưu vào các chợ sang hơn như Whole Food, Trader Joe’s, v.v., mua các loại thực phẫm hữu cơ ( Organic), giá mắc hơn.

– Chỉ cần bạn đi làm vài tháng thì sẽ mua được 1 chiếc xe hơi giá $3,000 , $5,000$ hay thậm chí $30,000 nếu mua xe trả góp.
– Khi có công việc ổn định , chỉ cần có $20,000 hay $30,000 , bạn cũng có thể mua được căn nhà $300,000 hay $500,000.

Và còn nhiều phúc lợi khác mà chúng ta được hưởng như tiền trợ cấp khi thất nghiệp, bệnh tật, người già được lãnh tiền xả hội, huỡng bảo hiễm y tế, v.v.

VẬY SỐNG TRÊN ĐẤT MỸ, sướng quá, còn than cái gì nữa? Chưa chắc là sung sướng, một số người cảm thấy sung sướng khi sống trên nước Mỹ, nhưng một số người lại nói không sung sướng, vậy thì, sống ở Hoa Kỳ, bạn mất cái gì?

1. Là một người VN, đến nước Mỹ, bất đồng ngôn ngữ , bạn như một kẻ mù chữ ! Tất cả mọi người đều sử dụng tiếng anh giao tiếp , bạn phải học nghe và nói .
2. Không thể tìm được công việc đúng sở trường mình yêu thích nên bạn phải học cách thích nghi với công việc hiện tại. Nhiều người ở VN có công việc thoải mái , cao sang . Nên khi đến Mỹ làm việc , họ thất vọng , tự ái . Phải vài năm sau , họ mới quen dần với công việc .
– Cuộc sống bận rộn , chạy đua với thời gian . Nhiều người phải nấu ăn 1 lần , chia nhỏ cho vào hộp , xếp vào tủ lạnh ăn trong vài ngày hay thậm chí 1 tuần lể. Mỗi khi ăn thì họ cho vào lò vi sóng hâm nóng (Microwave). Buổi sáng đi làm, có người còn ăn trên xe trong lúc lái ( cái này thì không khuyến khích à nha, dễ gây tai nạn lắm đó). Buổi trưa ăn ở chỗ làm là chuyện bình thường , có khi phải bỏ bữa vì không còn thời gian để ăn . Buổi tối về nhà mệt mỏi rã rời , không thể nấu nướng gì cả , cố gắng ăn qua loa cho xong ( các thức ăn nhanh) để còn thời gian nghỉ ngơi, mai đi cày. Nói thật ăn kiểu này sức đâu mà mai cày cuốc !
– Thành phần công nhân bình thường , mức lương khoảng $1,500$ – $2,000 mổi tháng . Nếu tăng ca thì hơn 1 chút . Sau khi đóng thuế, bảo hiểm , còn lại khoảng $1,000 mỗi tháng . Ở đây giá 1 tô phở , bún bò Huế , rún riêu , đĩa cơm sườn khoãn $9 . Muốn ăn , bạn phải lái xe từ 10 miles – 50 miles hay 30, 50 cây số … để ăn. Có người thì không muốn đi ăn ngoài, mất thời gian quá, thôi ở nhà nấu món gì ăn cho xong bữa. Không giống ở VN , ra đầu ngõ là kính các quán ăn.
– Để có tiền mua xe, mua nhà trả góp , bạn phải tăng ca, làm 2 job mỗi ngày, tiết kiệm từng đồng . Cày hơn Trâu đấy các bạn ạ!
– Nhiều chị em sanh con xong, 2- 3 tuần sau gởi con khi bé còn đỏ hỏn cho bảo mẫu để đi làm. Thật đau lòng! Lao vào công việc một ngày từ 8 – 12 giờ , 7 ngày 1 tuần , ăn uống không điều độ , không thời gian nghỉ ngơi , chăm sóc bản thân . Còn đâu thời gian để chăm sóc gia đình . Ngay cả chuyện chăn gối vợ chồng thì hỡi ơi!!! Mệt mỏi, tha thiết gì nữa các bạn ! Cái này lâu ngày sẽ thành lạnh cảm , khó chữa!

KHÔNG SUNG SƯỚNG, KHÔNG THOẢI MÁI, SỐNG CƠ CỰC . NỖI NHỚ QUÊ NHÀ , STRESS CÔNG VIỆC . VẬY TẠI SAO HỌ VẪN CHỊU ĐỰNG:
– “Hy sinh đời bố, củng cố đời con”, tất cả vì con cái các bạn ạ , đây là điều thiên liêng nhất mà cha mẹ luôn cố gắng làm cho con cái của mình.
– Vì nước Mỹ đối xử với phụ nữ, trẻ em, người già rất tốt . Được đối xử bình đẳng , văn minh và nhân bản. Bạn là 1 công nhân bình thuờng, không bằng cắp, thì lương sẽ thấp. Nhưng nếu có bằng cấp đại học , lương sẽ cao gấp 3-5 lần hay thậm chí 7 lần so với công nhân quèn không bằng cấp.

Tôi có đọc 1 bài viết của người Ấn Độ , khi nói về nước Mỹ:
– Trong năm đầu tiên , người di dân ghét nước Mỹ . Vì họ nhớ nhà, người thân , bạn bè . Chưa đi làm , không có thu nhập nên họ chán nãn và không thích nước Mỹ.
– Trong năm thứ 2 , người di dân không ghét nước Mỹ nữa . Họ có công việc làm và thu nhập . Bắt đầu quen với cuộc sống ở Mỹ.
– Năm thứ 3 trở đi , người di dân thích nước Mỹ . Họ đã thật sự thích nghi với nền văn hóa ở Hoa Kỳ. Nhiều người mua được xe và nhà . Họ bắt đầu 1 cuộc sống sáng thức dậy đi làm , chiều về nhà. Mỗi tháng trả nợ ngân hàng tiền nhà, xe và các chi phí sinh hoạt khác . Không còn thời gian để suy nghĩ về quê nhà nữa.

Đây là cái bẫy tài sản, nhà , đất được dính chặt vào con người của bạn.! Không ai thoát ra được cái bẫy này.! Bạn phải cày mỗi ngày để trả nợ . Sau 30 năm bạn cũng xấp xỉ tuổi nghỉ hưu. Chính phủ Mỹ quá thông minh phải không các bạn ? Họ muốn bạn làm việc như thế! Họ muốn bạn làm một cách tự nguyện. Bạn có tiền , bạn giàu thì nước Mỹ cũng giàu mạnh thêm . Khi trả xong cái nhà, lúc này bạn đã 65 tuổi về hưu . Con cái bây giờ đã thành công ,tốt nghiệp đại học , có công việc tốt, có thu nhập cao . Còn bạn thì mái tóc đã bạc trắng , da nhăn nheo, chống gậy, bệnh tật. Bạn sẽ được chính phủ trợ cấp đầy đủ.

Vậy bạn nghĩ bạn sẽ mất gì không?
– Tuổi trẻ?
– Hạnh phúc gia đình?
– Bạn bè ?
– Sức khỏe?

Nếu không có tiền, thất nghiệp, ngân hàng sẽ kéo căn nhà của bạn đi ngay. Bạn đã từng nghe 3 chữ: GIẤC MƠ MỸ! Thưa các bạn ! Đời người ngắn ngủi . Hãy sống cho đáng một cuộc đời theo cách bạn muốn ! Có người thích cuộc sống nhà cao cửa rộng , vật chất đầy đủ . Họ cày ngày đêm để đạt được những thứ họ muốn . Thật ra lòng tham của con người là vô đáy , không bao giờ là đủ. Stress vừa đủ làm cho não hoạt động rất tốt . Giờ sinh học cho phép bạn 8 tiếng mỗi ngày, nếu bạn vượt quá giới hạn , tuổi thọ sẽ bị rút ngắn lại . Người không còn nữa thì tiền nhiều để làm gì? Còn nếu làm được công việc mình yêu thích, sống cuộc đời ung dung thanh nhàn , thì tuổi thọ sẽ cao hơn nhiều . Cuộc sống rất công bằng!

Vậy bạn sẽ chọn cách sống nào???

VIỆT KIỀU MỸ Sau 30 Năm Trở Về Vietnam: VN Thế Này Sao?

Xin chào các bạn! Tôi là Tony Tran, là người thiết kế trang web tìm bạn VN và nước ngoài, VietDating.us. Tôi sinh ra ở Sàigon , năm 1976 về quê Long An sinh sống đến thập niên 90, hiện nay tôi định cư tại Hoa Kỳ. Cách đây vài tháng , tôi có cơ hội về thăm quê hương . Tôi cảm thấy đất nước Việtnam (VN) phát triển đáng ghi nhận và tôi nghĩ , nó đang phát triển từng giờ , từng ngày. Sau 30 năm trở về của 1 người con xa xứ , tôi muốn nói lên cảm nhận về quê hương . Tôi biết khi nói điều này sẽ có nhiều người Việt Kiều không thích , chống đối tôi. Có thể các bạn không tin ? Hãy mở lòng mình , trở về VN 1 lần để trải nghiệm bản thân nhé!

Vietdating tim ban 4 phuong
Vietdating tim ban 4 phuong

Khi chúng ta gặp nhau nơi đất khách , đầu tiên chào hỏi nhau sức khỏe , câu tiếp theo vẫn là: lâu nay có về VN không? Khi nào về ? Vậy quê hương vẫn là tiếng gọi thiêng liêng , là nơi để ta trở về thăm bà con, bạn bè, ôn lại bao kỷ niệm tuổi thơ khó quên luôn nằm trong tiềm thức của mỗi con người.

Các bạn về để kiểm chứng tận mắt sự chuyển mình thay đổi của đất nước chúng ta . Tôi chỉ nói cảm xúc chứ không đề cập đi sâu vào chính trị ở đây . Vì thế tôi mong các bạn nhìn bằng mắt và cảm nhận bằng trái tim , sự rung động của người VN mà bỏ qua hết sự bực tức trước đây, nếu có.

Năm 1976, mẹ dắt anh em chúng tôi về sống ở 1 làng quê nghèo thuộc tỉnh Long An . Lúc đó tôi không biết đất nước mình nghèo và lạc hậu . Tôi hoàn toàn không biết về điều này . Mọi gia đình đều làm ruộng để sống. Nhà nào đông con, ít ruộng thì cuộc sống túng thiếu, gia đình nào làm được nhiều công ruộng thì khá hơn. Nói chung hầu hết gia đình trong làng tôi đều nghèo, chật vật, túng thiếu. Tuổi thơ tôi gắng liền với đồng ruộng, sông nước, nhà tranh, vách lá, cơ hàn, khốn khổ.

Đến lúc đi Sàigon , tôi thấy nhiều nhà cao tầng , xe cộ dập dìu qua lại , khác biệt giữa quê tôi và ở đây 1 trời 1 vực. Tôi rất thích lên Sàigon thăm bà con cô bác, ngắm nhìn các con phố nhộn nhịp người qua lại. Đường phố sạch sẻ hơn, không sình lầy trơn trọt, dơ bẫn như quê tôi.

Tôi đến Mỹ vào thập niên 90 , tôi choáng ngợp bỡ ngỡ về đất nước này. Từ phi trường về nhà dì tôi , tôi chỉ thấy toàn xe hơi , đường Belway rộng thênh thang có 8 lane, 4 lane 1 chiều , không có xe đạp trên đường. Làm tôi nhớ chiếc xe đạp cũ kỹ năm nào được tôi đèo đi học trên con đường đất đỏ.

Hoa Kỳ giàu sang và đẹp như 1 thiên đường giống trong phim tôi đã từng xem. Tôi thầm nghĩ biết bao giờ cái xã tôi mới được như vậy , Sàigon mới được như thế ! Vietnam moi giau nhu My ?

Ở Mỹ 30 năm, giờ đây đã là năm 2020, trong ký ức tôi vẩn nhớ làng quê nghèo ngày xưa, con đường đất đỏ quanh co những buổi chiều về, đồng lúa xanh ngát mùi mạ non, hay vàng óng ả vào mùa gặt. Saigon hoa lệ vẫn nằm trong ký ức tôi.

Bây giờ , trên con đường trở về quê hương, tôi không còn thấy những con đường đá củ kỷ, đường đất đỏ, gồ ghề , ổ gà ,ổ vịt , sình lầy dơ bẩn vào mùa mưa, bụi bay mù mịt vào mùa nắng . Thay vào đó là những con đường trán nhựa ở xa lộ, khá rộng, 2 bên hàng cây tỏa bóng mát. Ngay cả con đường đất vào nhà tôi cũng được trán bê tông, khá sạch sẻ.

Những ngôi nhà nhiều tầng mọc lên san sát được trang trí cây cảnh rất đẹp mắt . Về đêm , những ánh đèn lung linh đủ màu sắc huyền ảo không giống như xưa kia chỉ là những ngọn đèn dầu heo hắt chập chờn lúc sáng lúc tắt bên trong những mái nhà tranh thấp lè tè , cũ kỹ.

Xóm tôi đâu rồi ! Cái làng nghèo xác xơ đâu rồi? Những căn nhà lá, nhà ton củ kỹ đâu rồi. Con đường đất sình lầy trơn trợt thuỡ xưa đâu rồi. Chỗ này trước đây là những cánh đồng ruộng xanh rì bát ngát bao la , giờ đây người dân trồng Thanh Long, 1 loại trái cây đem lại giá trị thu nhập cao . Nó là tác nhân làm thay đổi diện mạo làng tôi . Xưa kia , chúng tôi ít đi chợ , chỉ trồng rau củ, bắt cá ngoài ruộng, dưới sông để trang trải cuộc sống đơn giản thiếu trước hụt sau. Trẻ em xóm tôi nghỉ học rất sớm để phụ giúp gia đình làm nông . Bây giờ tất cả đều đi học ít nhất đến lớp 12, một số đi học nghề, hay học đại học. Một số thì đi làm hãng xưỡng, có thu nhập tốt hơn nghề làm nông ngày xưa nhiều.

Rời khỏi làng tôi , dạo quanh  đường phố Saigon, tôi thấy sự thay đổi rõ rệt. Các con đường rộng thênh thang , nhiều lane dành cho xe hơi, xe máy , những dãy nhà cao tầng chọc trời sầm uất . Nếu không có xe máy , những bóng áo xanh lá cây của Grap, Uber thì chắc tôi nghĩ đây là Singapore.

Đất nước tôi giờ đây như thế này sao? Thật đáng tự hào, bao nhiêu cảm xúc , xúc động trào dâng, đó là niềm hãnh diện , tự hào mà tôi luôn ao ước. Tôi đang mơ hay thật, đó là quê hương tôi đó.

Việt Nam, từ 1 nước nông nghiệp yếu kém, lạc hậu , không đủ gạo để ăn phải nhập khẩu . Từ khi đất nước được mở cửa thông quan , được thế giới tài trợ bằng các nguồn vốn ODA không hoàn lại 75% từ năm 1988 và 25 % còn lại trả chậm lãi suất 1_ 2%/ năm trong vòng 30_ 40 năm . Chúng ta đã xây dựng trường học, đường xá , các mạng lưới điện kéo dài từ Bắc đến Nam . Đi đâu chúng ta cũng thấy ánh đèn sáng trải dài khắp các con đường từ thành thị đến vùng sâu vùng xa.

Cơ sở hạ tầng phát triển , giáo dục , y tế cũng phát triển . Ngày nay hầu hết các thành phố đều có trường đại học, học sinh không còn đi học xa như trước kia , các trường nghề được mở ra ngày càng nhiều , được liên kết với các công ty đào tạo , cung cấp 1 nguồn lực lớn  có tay  nghề lao động cao. Trước đây, nước ta là 1 nước nông nghiệp . Nhưng bây giờ nông nghiệp giảm lần , thay vào đó là nông nghiệp hóa với tỉ trọng lợi suất cao . Diện tích đất thu hẹp lại , nhường chỗ cho những nhà máy cơ khí chế tạo công nghiệp của FDI 100% vốn nước ngoài. Tạo nhiều công ăn việc làm cho sinh viên mới ra trường , lao động thủ công và công nhân nước ngoài. Dòng chảy đầu tư ồ ạt đổ bộ vào VN của nước ngoài là sự chuyển dịch dòng tiền từ các nước Tư Bản chủ nghĩa sang nước XHCN . Vì VN là nước còn non trẻ , lao động phổ thông dồi dào , rẻ , chưa được tận dụng hết.

Từ 1 nước luôn nhập khẩu , bây giờ chúng ta đã trở thành 1 trong những nước đứng đầu xuất khẩu gạo , giống gạo T24 ngon nhất thế giới . Ngoài ra còn có hồ tiêu, cafe, thủy sản , trái cây , 1 số mặt hàng dần dần có mặt tại các siêu thị khó tính nhất của các nước Châu Âu.

Đất nước phát triển , GDP tăng vọt mổi năm. Nhưng thu nhập của người dân Việt Nam vẫn còn rất thấp so với các nước bạn trong khu vực. Mặc dù đi đâu ta cũng thấy vẻ đẹp hào nhoáng của các thành phố lớn. Nhưng đâu đó ở các vùng sâu vùng xa , vẫn còn những cảnh học sinh đi học phải bơi qua sông. Những mãnh đời bất hạnh cần cứu giúp. Rất nhiều cảnh khổ cực của người dân VN cần được cải thiện. Cãnh nghèo túng của người già, người đau bệnh, phải chạy cơm hàng ngày, hay trẻ em nghèo không có khả năng cấp sách đến trường, trong góp khuất của TP Saigon hoa lệ hay các thành phố lớn của VN.

Ở đâu cũng có người giàu , kẻ nghèo. Tất cả chúng ta bớt 1 chút, san sẻ nhau thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều.

Có được ngày hôm nay là nhờ vào sự cố gắng của tất cả người dân VN , của các kiều bào Hải Ngoại . Mặc dù ở xa đất nước nhưng họ vẫn ngày đêm làm việc quên mình để gởi tiền về cho thân nhân bà con, gửi tiền về để kinh doanh sản xuất, mua bán bất động sản, làm việc thiện. Hàng năm lượng tiền Kiều hối gởi về tăng nhanh liên tục , con số rất lớn không thua gì nguồn vốn ODA , chiếm 3% GDP cả nước. Thật đáng nể phục !

Chứng tỏ rằng bạn, những kiều bào hải ngoại, rất yêu đất nước Vietnam.

Sau 30 năm trở về quê huơng, tôi xác nhận rằng Vietnam đã và đang phát triễn tốt.

Địa Ngục Nước Mỹ: Quay Về Vietnam Ngày Đầu Qua Mỹ?

Đây là câu chuyện có thật, mà Tony muốn kể cho các bạn nghe. Lý do tôi muốn kể câu chuyện này, là vì, có rất nhiều người tranh luận, bàn cải nhau, về cái chuyện, “nên đi Mỹ hay ở Việtnam”. Nếu có cơ hội đi Mỹ, thì mình nên đi hay ở lại Việtnam. Quý vị nên nhớ rằng, mình là người quyết định. Quyết định này sẻ ảnh huỡng rất lớn đến cuộc đời và ngay cả tuổi thọ của mình sau này.

Tôi có ông bạn, làm chung tại tiệm phở, cách đây 20 mấy năm. Anh ấy muốn quay về Việt Nam, ngay cái ngày đầu tiên đến Mỹ. Cho nên tôi đặt tựa đề cho clip này là “Muốn Quay về Việtnam ngay cái ngày đầu tiên đến Mỹ”. Tôi nhớ khi tôi định cư tại Mỹ, vào thập niên 90. Tiểu bang nơi tôi ở, có rất ít người Việt, khoang chung 15,000 nguoi Vietnam. Chỉ vài tháng khi đến USA, tôi xin được việc làm ở tiệm phở. Tiệm phở rất là đắc vì thời gian này, chỉ có 2 hay 3 tiệm phở tại bang này. Tổng cộng nhân viên trong tiệm có khoãng 15 người làm vào weekend và 12 người làm vào ngày thuờng.

Làm ở đó 1 tháng, thì ông bà chủ mướn 1 người bưng phở mới, từ Việtnam mới sang Mỹ. Anh ta tên là Phú. Trong vài ngày làm việc, tôi thấy anh ta buồn lắm. Mổi lúc vắng khách, anh Phú hay đốt 1 điếu thuốc và hút, suy tư theo làn khói thuốc. Có 1 ngày nọ, anh Phú khóc. Đôi mắt đỏ hoe. Tôi lại bàn ngồi xuống và hỏi anh Phú “sao buồn vậy anh”. Anh ta nói “nhớ Việtnam”. Tôi nói “thì em cũng nhớ VN”. Anh Phú hỏi tôi “Tony làm gì ở Viet Nam”. Tôi nói “Em vừa học xong lớp 12 và đi Mỹ, thoi gian ranh thi em phu gia dinh lam ruong”. Tôi hỏi anh Phú “Quê anh ở đâu và anh làm công việc gì ở Việtnam”. Anh Phú nói “Chiều nay làm xong, anh em mình uốn cafe nhé”. Ok Anh.

Khi tiệm phở đóng cửa lúc 9:00 tối hôm đó, tôi và anh Phú đi vào quán coffee, tại khu thuơng mại của người Việt, trong cái shopping đó. Lúc đó vào tháng 2, thời tiết giá lạnh, tuyết rơi lấc phất, nhưng anh Phú vẩn mở cái toanh cai nut áo khoác, nhìn rất phong trần và bất cần đời. Khi vào quán cafe, mở áo khoác ra, anh em chúng tôi nồng nặc mùi phở, vì ở trong tiệm phở lam viec 12, 13 giờ đồng hồ. Sau khi nhấp 1 ngụm cafe và hít 1 hơi thuốc dài. Anh Phú nói:

Gia đình anh thuộc loại trung lưu ở Việtnam. Anh 40 tuổi, đã có vợ và 2 đứa con, 8 và 6 tuổi. Nhà anh ở Bình Chánh. Anh có dịch vụ cho thuê xe cần cẩu ở VN. Thu nhập mổi tháng từ $2500 đến $3,500. Cuộc sống rất tốt. Anh là người chủ gia đình. Vợ anh chỉ ở nhà chăm con cái và chợ búa. Anh có mướn 2 công nhân và 1 người giúp việc nhà. Cuộc sống của anh ở VN rất thoải mái. Sáng cafe cùng bạn bè, chiều tối gặp gở bạn bè, ăn nhậu, vui chơi. Vợ rất kính nể và tôn trọng vì anh làm ra tiền. Bạn bè và người thân kính trọng, vì anh rất giỏi trong công việc giao tiếp, làm ăn.

Khi anh nghe vợ anh nói giấy tờ bảo lãnh đã được mở. Anh ruột của vợ anh làm giấy bảo lãnh đã 10 năm nay. Anh vợ đã bảo lãnh mẹ vợ sang Mỹ vài năm trước rồi. Bây giờ thì chuẫn bị làm VISA đi phỏng vấn cho vo chong anh va 2 đua con. Anh thì không có hứng thú gì đi Mỹ cả, vì hiện tại anh có cuộc sống tốt ở đây. Nhưng gia đình vợ anh hối thúc là phải đi Mỹ, hoi noi la nước Mỹ rất tốt, tốt cho con nít, trường học tốt, bảo hiễm tốt, thực phẫm tốt, nhiều phúc lợi lắm. Lúc đó anh chỉ nghe bên vợ nói vậy, thì nghe vậy, chứ không có mạng Internet để tìm hiểu gì hết. Gia đình anh lúc đó cũng khuyên anh nên đi Mỹ, để cho con cái được học hành tốt, nên anh đồng ý đi, nhưng trong lòng thấy tiếc nuối, cái cơ sở mình tạo dựng ở Việtnam, bây giờ lại bỏ, tiếc quá, uổng quá. Anh nghỉ không biết qua Mỹ, mình làm ăn có như Việtnam không. Cuối cùng thì anh bán tất cả nhà cữa, và dịch vụ xe cần cẩu, để đi Mỹ.

Ngày đầu tiên vừa đáp xuống phi trường Mỹ, anh thấy mọi thứ đều xa lạ với mình. Khi anh rể chở gia đình anh về nhà, anh nhớ Việtnam quá, vì anh tưỡng đâu mình đang ở dưới quê. Sao mà không có ai đi bộ trên đường hết, anh không thấy 1 cái quán cafe hay quán nhậu nào hết, toàn là xe hơichạy vun vút trên belway, 2 bên là hàng cây xanh cao vút. Anh không thấy nhà cữa nào hết. Anh phải công nhận là nước Mỹ giàu và đường xá rất là rộng. Nhưng sao anh thấy nó buồn quá.

Khi Đến nhà anh rể, trong lúc ăn uống, cách nói chuyện của chị dâu làm anh càng buồn hơn. Anh rể nói câu nào thì chị ấy trã treo lại câu đó. Không giống phụ nữ ở bên Việtnam. Anh còn nhớ lúc anh và ông anh rể ngồi uống bia, chị dâu nói: uống ít thôi, mai còn đi làm. Anh rể thì không dám nói câu nào hết. Lúc đó anh thấy không khí căng thẳng, ngột ngạt, và nặng nề, nên nói giỡn 1 câu: ở Việtnam, tụi em nhậu là nhậu tới bến. Má vợ anh mới nói “bên đây phải cày nha con, không có ăn nhậu kiểu Việtnam được”. Vợ anh mới nói “Ở Việtnam đàn ông nào cũng nhậu hết má ơi, có nhiều ông còn nhậu về, rồi đánh vợ đánh con nữa”. Má vợ tôi nói “Bên Mỹ mà đánh vợ con là ở tù đó, con có nghe người ta nói rằng, thứ tự ưu tiên bên Mỹ la, thứ nhất trẻ em, thứ 2 phụ nữ, thứ 3 là con chó và cuối cùng là đàn ông”…

Đêm đó nằm ngủ mà anh cứ suy nghỉ hoài, anh đã say lầm khi qua Mỹ, anh muốn quay về Việtnam ngay hôm nay. Anh không biết rồi cuộc đời anh sẻ ra sao ở nước Mỹ.

Sau đó, ngày thứ 2, thứ 3, và thời gian trôi qua, anh có cảm giác hụt hẫn ở nước Mỹ này, anh không thích nước Mỹ, anh nói thật, anh muốn quay về Việtnam ngay. Vợ chồng đứa em vợ sáng thức dậy, chuẫn bị cơm nước, gói cơm sáng và cơm chiều vào trong cái hộp mủ, để ăn trong 1 ngày, láy xe đi làm từ sáng đến tối, mới về nhà. 2 vợ chồng về nhà được 1 hay 2 giờ thì đi ngủ. Rồi sáng mai, tiếp tục cuộc sống như thế. Nhìn tụi nó chuẫn bị gói cơm và đồ ăn vào hộp để ăn trưa và chiều, anh liên tưỡng đến sau này, “không lẻ mình cũng vậy sao?”. Ở VN, anh chưa từng ăn cơm nguội như thế. Thèm cái gì thì ra ngoài tiệm, ngoài quán ăn.

Mổi tuần thì em vợ chở anh đi lại khu chợ VN chơi, ăn uốn. Chỉ được vài giờ trong 1 ngày off thôi. Giờ còn lại của ngày nghỉ, thì anh ta phải clean nhà cửa, giặt đồ, cắt cỏ, làm vườn, v.v.

Ở Mỹ được 1 tháng, thì 1 hôm nọ, anh vợ gọi điện về nói chuyện với vợ anh, vợ anh mỏ speaker nên anh nghe rất rỏ. Anh ấy nói với giọng rất hớn hở và vui vẻ, “Em gái ơi, anh thấy chổ này người ta cần việc làm ne, em hỏi thằng Phú đi làm không?”. Vợ tôi noi: “tốt lắm, công việc gì vậy anh?”. Anh vợ noi: “thì đi bưng phở”. Lúc đó anh bị shock ngay lập tức. anh phải đi bưng phở. anh nghe 2 từ “bưng phở” lùng bùng bên tai. Vợ anh lúc đó cũng bị shock. Anh vợ nói tiếp: “thằng Phú làm không để anh trã lời cho người ta”. Vợ anh đáp “để em nói lại với anh Phú rồi cho anh biết”.

Trong ngày hôm đó, vợ anh không dám hỏi anh có chịu đi bưng phở không, vì công việc này khác xa, so với những gì anh làm ở Việtnam. Còn anh thì đang buồn chán, nên muốn làm cái gì cho đở buồn. Bây giờ anh không thể về VN được, vì anh đã bán nhà cữa và công ty cần cẩu. Nên phải ở đây. Ra sao thì ra, chứ làm sao về VN được. Tối hôm đó, anh nói với anh vợ là anh muốn đi bưng phở. Vo anh bat ngo luon. Ngày đầu tiên đi làm ở tiệm phở, em co biet khong, anh e thẹn và mắc cở muốn khóc, mổi khi anh bưng phở ra cho khách. sau đó….thi anh em minh noi chuyen voi nhau.

Thưa các bạn, lúc đó tôi khoãn 19 tuổi, còn anh Phú gần 40 tuổi. Nên hầu như tôi chỉ lắng nghe lời anh ấy nói, chứ không dám khuyên nhủ gì hết. Tôi còn nhỏ quá, ngay cả tôi còn không biết định huớng tương lai của mình vào thời gian đó. Tôi chỉ nghe và thông cảm cho anh ấy. Anh ấy thất vọng khi qua Mỹ ngay cái ngày đầu tiên. Anh Phú cảm thấy rằng mình đã quyết định sai lầm khi qua Mỹ. Mình tính toán sai rồi. Anh ta buồn và khóc.

Hoàn cảnh anh Phú và tôi hoàn toàn khác nhau. Tôi thì rất nghèo lúc ở VN, nên khi qua Mỹ thì tôi rất thích. Còn anh Phú thì thuộc hàng trung lưu ở Vietnam, nên lúc qua Mỹ, anh ấy cảm thấy hụt hẫn, hối hận và buốn chán.

Sau cuộc chuyện trò cafe đêm đó, chúng tôi rất thân nhau. Vài tháng sau, tôi nghỉ làm tại quán phở, để đi học community college (đại học cộng đồng). Chúng tôi ít gặp nhau hơn. 1 năm sau thì anh Phú cũng nghỉ làm tại đó, và theo người ta phụ làm về construction, xây dựng, sửa chữa nhà cữa. Lúc này vợ chồng anh Phú đã ra ngoài thuê căn hộ để ở, chứ không ở nhà anh vợ nửa. Sau đó, Anh ấy thay đổi rất nhiều công việc, như thợ hàn, làm lau công ở trường học, v.v. Vợ anh Phú thì đi làm nail. 2 đứa con đi học.

Thời gian trôi qua, chúng tôi rất ít gặp nhau, lần cuối cùng tôi gặp anh Phú, là tại đám cưới con gái út của anh ấy. Anh Phú già đi rất nhiều. Rất nhiều nếp nhăn trên gương mặt phong trần, từ ngày tháng lao động vất vả, tại đất Mỹ này, để lo cho 2 đứa con ăn học. 2 đứa đều tốt nghiệp đại học và có việc làm tốt tại đây. Tụi nó đã quên tiếng Việt và chỉ nói bằng tiếng anh. Nhìn anh Phú, tôi thấy phục anh vì anh đã cố gắng rất nhiều, từ ngày đầu tiên đặc chân đến Mỹ, anh đã hụt hẫn và muốn quay ngay về Việtnam, cho đến hôm nay, 20 năm trôi qua, anh đã thành công, khi nhìn thấy 2 đứa con tốt nghiệp đại học Mỹ, có công việc tốt, và lập gia đình. Còn riêng anh thì, anh nói với tôi là anh không có dư tiền nhiều, chỉ dư chút đỉnh tiền để dành, mổi năm anh về VN chơi. Vì anh nói lương anh khoãn $1500 mổi tháng, lương vợ anh khoãn $2500 mổi tháng, tổng cộng khoãn $4000. Anh mua nhà lúc mới qua Mỹ vài năm, trã 30 năm, mổi tháng trã $1500, cộng thêm tiền điện nước, ăn uống, nên không có dư dã. Bây giờ vẩn còn nợ tiền ngân hàng cho căn nhà này.

Thưa quý vị, anh Phú đã về Việtnam sống, lúc ãnh 63 tuổi, đúng cái tuổi về hưu non ở Mỹ. Vợ anh ấy thì vẫn ở Mỹ, sống chung với vợ chồng con gái út và cháu ngoại. Hôm nay Tony muốn gọi anh Phú để hỏi thăm anh về cuộc sống ở VN và ở Mỹ nhé.

Gọi phone cho anh PHú…
P: A lô chú Tony hả, khõe không chú.
T: Em chào anh Phú, em khõe, cám ơn anh. Lúc này anh khõe chứ. Saigon chắc vui lắm hả anh.
P: Anh cũng khõe. Ở Vietnam thì vui chú ơi. Lâu lâu anh cũng qua Mỹ thăm vợ và con cháu, vài tuần, thì anh cũng về VN. Già rồi, ở VN anh thấy thoải mái hơn.
T: Em biết anh mà. Không ngờ mới đây mà 20 mấy năm rồi hả anh. Hôm nay em làm 1 clip nói về định cư ở Mỹ: được gì và mất gì. Nên em gọi cho anh để hỏi nè.
P: Dỉ nhiên là anh sẻ chia sẻ thật lòng. Tony muốn anh nói về điều gì?
T: Vậy thì tốt lắm. Anh chia sẻ về nước Mỹ, giá trị cuộc sống, những khó khăn, khi định cư ở Mỹ, anh được gì và mất gì.
P: Anh sống ở Mỹ cũng 20 mấy năm, từ 1 người đàn ông trung lưu ở VN, anh có công ty và có hoàn cảnh kinh tế khá, khi qua Mỹ, phải làm lại từ đầu.

Đầu tiên, anh nói về GIÁ TRỊ CUỘC SỐNG là cái hay nhất ở Mỹ. Anh thấy ai làm nghề nào ở Mỹ như bưng phở như tụi mình ngày xưa, làm về xây dựng, ngay cả lau công, v.v., thì vẩn có thể mua xe hơi chạy, thậm chí mua nhà trả góp để ở. Cái này rất tốt. Ở VN, một người công nhân bình thuờng thì suốt đời không mua được nhà.

Môi trường học hành thì rất tốt. 2 đứa con anh ngày xưa học miễn phí từ khi qua Mỹ cho đến lớp 12. Không đóng tiền trường gì hết, trường cho mượn sách để học, ngay cả mấy năm đầu tiên, trường học còn cho con anh ăn ướng miễn phí, vì thu nhập 2 vợ chồng anh thấp. Đi học thì có xe bus đưa rước mổi ngày.

Mẹ vợ anh thì lãnh tiền trợ cấp cho người già và thẻ bảo hiễm y tế. Nói chung tốt thiệt.

Đối với anh thì nước Mỹ rất tốt, môi trường sạch sẻ, thực phẫm và đồ ăn chất lượng, không bị hóa chấc, giao thông đường xá thì trật tự, rộng rải. Ở Mỹ mấy mươi năm, khi ra đường, anh không lo sợ bị giật đồ, giật phone. Luật bạo hành gia đình thì rất nghiêm túc. Cái luật này cũng làm cho đàn ông mình bị mất quyền, hahahhahah. Nói thiệt, hồi lúc ở VN, trước khi đi Mỹ, anh nói rất lớn tiến, vợ anh cũng râm rấp nghe theo, khi qua Mỹ thì vợ anh cải lại dử lắm, anh thì không dám đánh vợ, vì sợ cảnh sát bắt, kkkkkkkk.

Bây giờ thì anh nói về NHỮNG KHÓ KHĂN THỰC TẾ ở nước Mỹ, đối với cá nhân anh. Ngày đầu tiên qua Mỹ, anh thấy hụt hẫn, và muốn về VN liền. Anh nói thật đó. Sau khi anh đi làm ở tiệm phở vài tháng, thì anh cảm thấy nước Mỹ phủ phàng quá, đối với anh. Lúc đó, anh có doanh nghiệp ở VN, có nhà cữa và tài sãn, ăn sung mặc sướng, mọi người nể trọng, có người làm, nhưng khi qua Mỹ, anh phải làm công việc thấp hèn như thế. Giấc mơ Mỹ đối với người khác thì đúng, còn đối với anh, thì anh thấy không đúng. Sống ở Mỹ 20 mấy năm, anh mới thấy sự thật trần trụi thế nào, cực khổ thế nào. Có nhiều người phải làm 2 job, làm không thấy ánh mặt trời là gì. Để trã bill nhà và ăn uốn. Phủ phàng quá chú Tony.

Bây giờ nhìn lại quãng thời gian đó, anh thấy ngán ngẫm thật sự. Anh bắt đầu từ đầu. Ngán thiệt chú Tony. Lúc đó, anh mang qua Mỹ số tiền bán nhà cữa và doanh nghiệp ở VN, nhưng nó chãng bao nhiêu so với tiền bên Mỹ. Anh nghỉ có thể anh qua Mỹ lúc đó là 40 tuổi, nên mình không còn năng động, giống như thanh niên, nên chỉ làm công việc chân tay thôi. Nếu qua Mỹ lúc tuổi trẻ thì hay hơn.

Lúc trước thì anh về VN chơi mổi năm. Mổi lần anh về VN, a xài 2 hay 3 ngàn đôla trong 1 tháng, là chuyện thuờng. Vì tiền đô đem về VN rất lớn. Và mình cài cả năm trời bên Mỹ, nên về VN thì xài cho nó xướng. Người ta nói Việt Kiều về VN xài tiền như nước. Cái này đúng thật. Nhưng họ không biết ở Mỹ, mình phải cài thế nào mới có tiền. Nên lúc ở Mỹ, mình lại chắc chiêu, để dành từng đồng kiếm được. Về VN thì xài cho đã.

Ở Mỹ mấy chục năm, nhưng anh không thể hòa nhập với người Mỹ, vì tiếng anh của mình dở quá. Anh chỉ biết nghe va nói tiếng bòi, để đi làm thôi.

Khi anh 63 tuổi, thì anh quyết định về VN nghỉ hưu. Bây giờ thì con cái anh học ra trường, có công việc tốt, đã lập gia đình, nên ở Mỹ, anh thấy buồn quá chú Tony. Thôi, anh về VN, vì anh còn bà con ở đây, nên thấy vui và thoải mái hơn.

Ở Mỹ buồn quá chú Tony. Ai cũng đi làm suốt ngày. Đóng cửa nhà kín mít. Bà con hay bạn bè thì vài tuần gặp nhau 1 lần. Không có chuyện giống như ở VN, mình muốn tập hộp, cafe hay nhâm nhi gì đó, thì cứ phone 1 cái là gặp nhau. Anh là người thích bạn bè, thích vui vẻ, nên 20 mấy năm sống ở Mỹ, quá đủ với anh rồi. Ở Mỹ, thời tiết thì tốt nhưng vào mùa đông, lạnh lẻo quá.

Nói tóm lại, anh được gì và mất gì khi định cư ở Mỹ? Anh đã chia sẻ tất cả. Tùy vào quan niệm của mổi người. Anh chúc chú Tony khõe nhé. Khi nào về Viet Nam thì ghé thăm anh. Bye Tony.
Bye anh Phu.

Thưa quý vị, qua câu chuyện cuộc đời của anh Phú, chúng ta rút ra kinh nghiệm gì về cuộc sống Mỹ, định cư ở Mỹ, sống ở Mỹ, được và mất gì. Tôi biết có nhiều người đi lên từ đáy xã hội Mỹ, nhưng hầu hết họ sang Mỹ lúc còn trẻ, dưới 30 tuổi, lúc đó, tuổi trẻ, năng động, có thể đi học, lấy bằng đại học, ra trường làm việc văn phòng, thu nhập gấp mấy lần người lao động tay chân, không phải làm culi như anh Phú, với đông lương ít ỏi. Ở Mỹ, thì công ty trả lương rất cao cho những người có học cao, có bằng cấp. Người có bằng đại học tại Mỹ, thì lương của họ, gấp 3 đến gấp 7 lần, so với người lao động bình thuờng, như thợ may mặc, công nhân bình thuờng trong các hãng xưỡng.

Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh, là câu chúng ta thuờng nghe nói từ xưa đến nay, nhưng câu này rất khó áp dụng thành công, cho những người di dân Việtnam tại Mỹ. Vì ngôn ngử tiếng anh không biết, nên rất khó thành công, khi mình không biết tiếng anh. Có nhiều người Việt tại Hoa Kỳ, làm chủ 5, 7 tiệm nail, và hầu hết họ đều biết tiếng anh.

Đối với anh PHú, qua Mỹ năm 40 tuổi, anh Phú bắt đầu từ đáy xã hội Mỹ, và không đi lên được, kết thúc cũng bằng đáy xã hội. Nhung anh vẩn mua nhà, mua xe hơi được tai My.

Tôi xin mở ngoặc ở đây về những người làm culi tại Mỹ nhé. Cho dù họ đi cắt cỏ, làm lau công, sửa xe, làm nail, thợ sửa nhà, hay công nhân trong hãng xưỡng, nếu họ biết tiết kiệm, họ vẩn mua nhà, mua xe hơi được nhé. Đây là cái rất hay tại Mỹ.

Nếu quý vị nào mới sang Mỹ định cư, giống như anh Phú 20 mấy năm trước, tôi khuyên quý vị nên tìm hiểu về cuộc sống Mỹ, và người Việt tại đây, để không bị bở ngở, lúc mới qua đây. Quý vị không nên hy vọng quá nhiều vào người thân của mình ở Mỹ nhé. Khi qua Mỹ thì phải học tính tự lập. Đừng hy vọng rằng người thân của mình sẻ cho mình vài ngàn đôla, hay cho mình tiền mua nhà, chuyện này không xãy ra đâu nhé. Người thân có thể giúp mình trong thời gian đầu, như dạy học láy xe, chở đi xin việc làm, v.v.

Nếu quý vị nào còn băn khoăn, lo lắng, có nên định cư Mỹ không, Tony khuyên quý vị hãy xem câu chuyện cuộc đời anh Phú, rồi quyết định nhé. Đi hay không là do mình.

Nếu thích clip này thì sub dùm nhé, like và chia sẻ.

Chúc quý vị một ngày tốt lành và hẹn gặp lại nhé.