Việt Kiều – Có Biết Vì Sao Đàn Ông Địa Phương Ganh Tị Bạn Không

Đàn ông hay thanh niên địa phương hay ganh tị với Việt Kiều vì làng da trắng trẻo, ăn nói lịch sự, ga lăng, kể chuyện quyến rủ về nước ngoài, và đặc biệt là xài tiền rộng rải. Đặc biệt VK là người có thể bảo lãnh mấy cô vợ Vietnam sang nước ngoài sinh sống và thay đổi cuộc sống của họ, giúp họ trỡ thành Viet Kiêu.

Vào năm 1988, nơi tôi sinh sống là một vùng quê nghèo nàn và lạc hậu. Người dân tại đây chỉ làm ruộng, trồng trọt, và chăn nuôi. Con gái thì thường mặc đồ bà ba đi nhổ mạ, cấy lúa, và gặt lúa. Chỉ khi nào đi dự đám cưới hay đám hỏi thì họ mới mặc quần tây và áo sơ mi mà họ mướn người may. Nhưng quần jean thì hầu như là không có. Chỉ có dân ở chợ mới có khả năng mua quần jean để mặc.

Tôi khoãng 15 tuổi, đang học lớp 9. Trường cấp 2 mà tôi học nằm dọc theo con đường đá đỏ của xả. Trong lúc cô giáo đang giãn bài và học sinh đang châm chú lắng nghe thì tiếng nổ của một chiếc xe honda 50 chạy ngang qua. Chiếc xe này không chạy nhanh nổi vì trên xe là một người đàn ông khoãng 30 tuổi, chở 4 cô gái trẻ, 1 cô ngồi phía trước và 3 cô ngồi phía sau. Cô giáo và tất cả học sinh trong lớp đều nhìn ra ngoài cho đến khi anh ta chạy khuất, ít nhất cũng phải 5 phút sau vì chiếc xe quá tải chạy rất chậm.

Việt Kiều chỡ 4 chân dài trên đường đá đỏ

Việt Kiều chỡ 4 chân dài trên đường đá đỏ

Vào giờ ra chơi, thằng Hùng bạn tôi mới cho biết người đàn ông trên xe là một anh Việt Kiều Mỹ sống ỡ California, về thăm quê hương và đang ỡ gần nhà nó. Vào thời điễm đó thì ỡ xả tôi chỉ có vài chiếc xe honda đam thôi. Ngay cả thằng Hùng là con nhà khá giả mà nó chỉ có chiếc xe đạp Trung Quốc với yên nệm phía sau. Bọn tôi thì đều láy xe đạp củ không biết xúc sên lúc nào. Bọn học sinh chúng tôi rất ghanh tị với anh VietKieu đó, chỡ bốn người đẹp trên xe. Đến đâu cũng có người dòm ngó và phụ nữ thì nhìn với ánh mắt thèm muốn được anh ta nhìn thấy. Thằng Hùng nói ngày mai nó sẻ mời anh ta ghé trường chơi.

Hôm sau, gần giờ ra chơi, cũng tiếng máy xe honda 50 nổ bình bịch trên đường đá đỏ, tiến lại gần, anh Việt Kiều hôm qua đang láy xe và cũng chỡ 4 người phụ nữ hôm qua. Chiếc xe chạy vào trong trường và dừng lại tại phía bên trong cổng. Vào giờ ra chơi, thăng Hùng dẫn chúng tôi ra ngoài gặp anh ta. Hùng giới thiệu với anh VK và nói là bọn tôi rất muốn gặp và nói chuyện với anh. Không ngờ anh VK đi lại, nỡ nụ cười và bắt tay hết mấy đứa chúng tôi, anh ta nói: “Anh tên là Mike (lúc đó tôi tưỡng là Mai)”. Ỡ xả tôi lúc đó, một người giàu có và sang trọng không bao giờ đi bắt tay hay nói chuyện thân mật với bọn nghèo như chúng tôi đâu. Hèn chi con gái mê anh Mike là phải vì anh ta rất thân thiện và vui vẻ. Anh Mike kể cho chúng tôi nghe về cuộc sống và chuyện bên Mỹ làm bọn tôi say xưa mà quên cả giờ vào lớp.

Tôi sang Mỹ vào năm 1991. Đúng như những gì anh Mike kể 3 năm trước. Từ phi trường về nhà dì tôi, chỉ thấy toàn là xe hơi. Đường beltway thì rộng thênh thang, có đến 8 lane, 4 lane một chiều. KHông có một chiếc xe đạp trên đường. Làm tôi nhớ đến chiếc xe đạp hay xúc dây sên của tôi ngày xưa. Trên đường từ phi trường về nhà tôi tưỡng đâu mình đang sống trong phim. Sao Hoa Kỳ lại giàu sang và đẹp đến như vậy? Biết bao giờ cái xã của tôi được như vậy.

Beltway tren xa lo Hoa Ky

Beltway tren xa lo Hoa Ky

Về nhà dì tôi sống vài tháng tôi tằng lên 5 ký. Vì ngày nào cũng ăn thịt gà và thịt heo. Da tôi trắng ra nhiều. Cậu tôi có quen một ông cắt cỏ và kêu tôi đi cắt cỏ mướn với ông ta, một ngày ông ta trã tôi 100 đôla. Trời ơi, tôi không ngờ tôi làm được số tiền lớn như vậy ỡ đất Mỹ này. Sau đó chúng tôi ra ngoài thuê nhà apartment để ỡ. Tôi xin được một công việc khác full time và làm 3 tháng, tôi mua được một chiếc xe hơi củ. Sau đó tôi chuyễn sang làm part time và tiếp tục đi học.

Năm 1996, tôi mua vé về thăm quê hương và gia đình. Trỡ lại cái xã nghèo nàng ngày xưa, bây giờ đã thay đổi nhiều, có nhiều xe honda hơn, và một vài người có xe dream. Bây giờ tôi mới thấy mình khác biệt với dân địa phương. Đi đâu thì người ta cũng nhìn và con gái thì mĩm cười với tôi mặc dù không quen. Nước da trắng, ăn mặc lịch sự, mập mạp và thân thiện với mọi người. Mổi lần thằng Hùng chỡ tôi trên chiếc xe honda của nó, là con gái chạy theo chọc ghẹo. Phụ nữ chọc ghẹo con trai rất lạ, ví du như phụ nữ hay đi với một cô khác và chạy xe ngang xe thằng Hùng đang chỡ tôi và nói “anh ơi, dầy anh xúc giây kìa”. Hay các cô gái tụ tập trước nhà và kêu “anh ấy ơi, có người muốn gặp anh nè”.

Việt Kiều chỡ 3 phụ nữ chân dài trên đường quê

Việt Kiều chỡ 3 phụ nữ chân dài trên đường quê

Con trai ỡ địa phương tôi ỡ rất ghanh tị với tôi về con gái có cảm tình với Việt Kiều. Khi vào buổi tiệc trong bàn ngồi nói chuyện là hầu như mấy cô chỉ để ý đến mình. Ngay cả ghệ thằng Hùng cũng thích tôi. Không biết họ thích mình để được sang xứ “vùng đất đầy cơ HỘi” hay họ thương mình vì cái mát Vietkieu. Dù sau đi nữa, tôi mới cảm giác được sự tự hào và hảnh diện khi anh Mike chỡ 4 cô gái trẻ đẹp trên xe Honda đam ngày xưa ấy. Giờ đây cái cãm giác thiệt là “Đã” khi phụ nữ “mê” mình như vậy. Cũng vì chuyện này mà con trai bãn địa hay ghen tị với mình.

Một lý do khác nữa khiến phụ nữ Việt rất thích Việt Kiều chúng tôi là cách nói chuyện lịch sự và lối ứng xữ nhẹ nhàng mà mình học được ỡ trời Tây. Thằng Hùng giới thiệu cho tôi một cô gái gần nhà nó, 19 tuổi, vừa tốt nghiệp phổ thông trung học. Tôi cũng chỡ người yêu đi chơi và 2 cô bạn gái bạn của cô ấy. Cãm giác đã thiệt. Người yêu tôi ngồi phìa trước và 2 bạn cô ấy ngồi phía sau. Cãm giác của tuổi trẻ trong tôi lúc đó “sướng” thật. Nhưng tôi không thể chỡ 4 người được trên chiếc xe Citi. Không biết tại sao anh Mike có thể đèo 4 cô gái trên xe honda đam ngày xưa.

Lúc đó thì không có luật lệ quy định về chỡ mấy người hay đội nón bảo hiễm như bây giờ. Mấy bạn gái của người tình tôi đều thích tôi nên rất khó chọn lựa. Bạn bè trong xóm hay thanh niên ỡ trong xã nhìn tôi bằng ánh mắt nể phục có phần ghen tức. Chơi ỡ VN được một tháng tôi trỡ về Mỹ vì phải đi học trỡ lại.

Phụ Nữ Việtnam Lấy Chồng Việt Kiều Nên Chọn Loại VK Nào

Lần trước tôi viết bài về Việt Kiều cưới vợ VN nên chọn loại phụ nữ nào, nên hôm nay tôi viết bài này cho công bằng nhé. Khi quen bạn trai Việt Kiều làm chồng, thì con gái Vietnam nên chọn người như thế nào. Quý chị em nên hiểu rằng người Viet Nam sống ỡ nước ngoài khác nhiều lắm so với thanh niên hay đàn ông trong nước.

Phu nu Vietnam lay chong Viet Kieu My

Phu nu Vietnam lay chong Viet Kieu My

Trong bài này, tôi thấy nếu nói về các đức tính tốt của đàn ông VK mà các chị em nên lấy làm chồng thì quá nhiều, nên tôi chỉ liệt kê ra các tính nết của Việt Kiều nước ngoài mà phụ nữ không lấy vì có thể sẻ bị khổ về sau.

Việt Kiều lựu đạn

Có rất nhiều anh Việt Kiều lựu đạn hay nổ khi về thăm quê hương. Họ nổ để khoe khoang những chuyện không có thật với mục đích cua gái hay làm lóe mắt người đối diện.

Việt Kiều nói dối

Có nhiều anh VK sẳng sàng nói dối để lấy lòng người khác. Họ luôn tránh các câu hỏi của bạn. Khi nói không thật lần đầu tiên thì sẻ làm mất đi sự tin tưỡng của bạn về sau. Khi yêu hay lấy nhau, lòng tin rất là quan trọng. Bạn nên tránh xa loại Vietkieu này.

Việt Kiều chém gió

Có nhiều anh về que hương hay khoe khoang quá nhiều thứ không có thật, “anh thân với ngài bộ trưỡng Mỹ”, “anh gặp và nói chuyện với ngài Obama rồi”, “anh có nhà hàng bên Canada”, “anh là chủ một công ty tại Úc”, v.v. Đây là các anh VK của thần gió mà chị em nên bái bay.

Hứa nhưng không làm

Nhiều ông Việt Kiều hay thích hứa đại nhưng không thực hiện. Ông ta hay tìm lý do để nói là bận rộn nên quên mất. Những đàn ông này thường thích bay nhảy va đùa cợt trong tình yêu.

Không thể quyết định

Rất nhiều đàn ông không thể quyết định chuyện hệ trọng của đời mình. Khi chị em hỏi “anh ơi, khi nào anh tiến tới với em vậy” mà nhận được câu trã lời “để anh hỏi mẹ anh đã”. Đây là những anh Viet Kieu khong biết làm quyết định, lúc nào cũng núp váy mẹ mình và đợi mẹ mình quyết định cho mình. Sau này chị em sẻ bị khổ vì anh ta không thể lo được cho chình mình, mà luôn nhờ đến mẹ mình.

Gia trưỡng và áp đặc

Có nhiều anh Việt Kiều sang nước ngoài sinh sống mà vẫn còn mang trong mình văn hóa gia trưỡng và áp đặc cổ lố sỉ. Vì phụ nữ chúng ta sẻ bị kìm kẹp và ra lệnh bỡi anh ta sau này. Khi lấy nhau về, anh ta sẻ trỡ thành “tù trưỡng” và cảnh “chồng chúa vợ tôi” sẻ diễn ra ỡ gia đình của quý cô đó. Cảm giác này rất khó chịu nên chị em nên tránh xa.

Ghen điên dại và mù quáng

Nhiều ông VK ghen quá mức sẻ trỡ thành điên dại và mù quáng, rất có hại cho chị em sau này. Ví dụ như anh ta gọi cho chị em mấy chục lần trong ngày và luôn hỏi “em đang ỡ đâu, đi với ai”. Loại người này có máu ghen rất cao và kiểm soát người yêu quá đáng, sau này cưới rồi thì anh ta sẻ còn ghen nhiều hơn thế.

Thờ ơ quá và không quan tâm

Trái ngược với mấy anh VK ghen quá, có nhiều người không thích quan tâm với người khác. Lúc yêu nhau đậm đà mà không thèm gọi cho người yêu và rất thờ ơ mổi khi gặp mặt. Chị em thích làm gì thì làm, thích đi với ai thì đi, anh ta chẳng cần biết.

Nhậu nhẹt và say sĩn

Nếu anh ta say sĩn trên 3 lần trong tuần thì chị em nên tránh xa. Vì có nhiều thanh niên thích nhậu nhẹt với bạn trai của mình hơn là người yêu hay vợ. Anh ta có thể bỏ người yêu nhưng không thể bỏ bạn bè được. Khi đà ghiền rượu rồi thì rất là khó bỏ. Họ chỉ quan tâm đến bạn trai để rủ nhau đi nhậu, nên họ sẻ không quan tâm đến bạn sau này đâu.

Cô dâu Việt rẻ như bèo, ai phải nói xin lỗi?

Nhiều khán giả Việt Nam tỏ ra phẫn nộ vì một bộ phim Hàn Quốc có lời thoại đánh giá cô dâu Việt rẻ như bèo.

Mấy ngày qua, chuyện bộ phim truyền hình “Nông dân hiện đại” chiếu trên đài truyền hình SBS của Hàn Quốc có lời thoại xúc phạm các cô dâu Việt Nam đang làm xôn xao cộng đồng. Phân cảnh xuất hiện câu thoại ấy là khi người mẹ nhìn thấy con trai mình say bí tỉ, nằm ngủ quên trong nông trại, liền vừa lay con dậy vừa quát: “Con muốn kết hôn thì cai rượu đi. Con uống rượu cả ngày thì dù có sang Việt Nam cũng không tìm được dâu đâu”.

Cô dâu Việt rẻ như bèo

Cô dâu Việt rẻ như bèo

Cách mà người mẹ ví von ý muốn nói với chàng trai rằng ở Việt Nam là kiếm vợ dễ nhất, mà họ (phụ nữ Việt) còn không chấp nhận người say xỉn như anh thì anh cần phải coi lại mình.

Người có đầu óc hài hước thì coi đó là một câu chuyện hài, họ bảo, từ trước tới giờ mới chỉ thấy các tờ báo bóng đá, cầu thủ và huấn luyện viên Tây Ban Nha lấy Việt Nam ra ví von theo kiểu: “Đây là một trận đấu đáng quên… Tôi thà ở nhà bật truyền hình để xem một trận nào đó tại Việt Nam” hay “Trong 15 phút đầu, các nhà đương kim vô địch thế giới chơi không khác gì Việt Nam”. Giờ đây lại có thêm người Hàn Quốc coi cô dâu Việt Nam rẻ như bèo nữa, thì chúng ta lại càng nổi tiếng hơn, có gì đâu mà buồn.

Thế nhưng số đông thì phẫn nộ thực sự, có người yêu cầu “Đề nghị gửi công hàm phản đối đến nước bạn vì đã xúc phạm đến hình ảnh quốc gia. Bộ Văn hóa không cho nhập và phát hành bộ phim “Nông dân hiện đại” trên các phương tiện truyền thông dưới mọi hình thức”.

Lại cũng có người bảo Việt Nam nên nhập phim này về chiếu cho các chị em phụ nữ đang mơ lấy chồng Hàn để đổi đời được “sáng mắt ra”, đàn ông Việt Nam không chấp nhận phụ nữ kết hôn vì tiền và lười lao động.

Tất cả những ý kiến trên, ai cũng có lý một tý, nhưng nghĩ thật kỹ và sâu, thì sao lại thấy buồn và xót xa đến vậy. Dường như rất ít người tỏ ra cảm thông với các cô dâu Việt  lấy chồng ngoại quốc, trong mắt mọi người, hình như đó chỉ là những phụ nữ vì tiền, lười biếng, xấu xa.

Con số thống kê mới nhất từ ông Jun Dae Joo- Đại sứ Hàn Quốc tại Việt Nam cho biết: hiện nay có khoảng 57.000 cô dâu Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc. Con số 57.000 người phụ nữ Việt Nam này có gợi lên trong lòng bạn chút cảm giác xót xa?

Có lẽ không nước nào trên thế giới lại có số phụ nữ chấp nhận kết hôn dị tộc nhiều đến như vậy, 57.000 người và có lẽ sẽ còn tăng thêm. Trong số đó, theo suy nghĩ chủ quan của tôi, có lẽ rất ít người kết hôn vì tình yêu thực sự, phần lớn chỉ là những cuộc bán mua, thông qua con đường môi giới chính thức và lén lút.

Những cô gái Việt Nam xếp hàng khỏa thân cho đàn ông ngoại quốc chọn vợ, vạch vòi xem từng bộ phận trên cơ thể như ở một phiên chợ nô lệ hoặc gia súc, còn gì cay đắng bằng nữa không? Đó chẳng phải là cô dâu Việt rẻ như bèo thì còn gì nữa mà bắt người ta phải nói lời xin lỗi?

Biết bao nhiêu vụ án đã xảy ra với cô dâu Việt ở xứ người, bị giết chết, bị bạo hành, bị chà đạp, biết bao nhiêu gia đình đã nhận con về trong hình hài một lọ tro. Hỏi còn gì đau thương hơn?

Các vị đàn ông Việt Nam có suy nghĩ gì khi một cô dâu tâm sự: “Không phải bọn em nhìn thấy cảnh các cô dâu Việt bị giết chết, bị nhà chồng hành hạ mà không thấy sợ. Nhưng nếu có ở lại trong nước, kết hôn với đàn ông Việt, chị tưởng bọn em không bị chồng đánh đập hành hạ hay sao?”

Các kết quả điều tra cho thấy, ở Việt Nam, có 32% phụ nữ từng kết hôn được hỏi cho biết họ đã phải chịu bạo lực thể xác trong đời. Tỷ lệ bị bạo lực thể xác do chồng gây ra đối với phụ nữ sống ở nông thôn là 32,6% và ở thành thị là 28,7%; tại khu vực duyên hải Nam Trung Bộ là 23,6% và Đông Nam Bộ là 37,6%. Tỷ lệ bị bạo lực thể xác đối với phụ nữ đã từng mang thai khoảng 5% và tỷ lệ bị bạo lực thể xác khi đang mang thai cao nhất ở những phụ nữ chưa từng được đi học.

Không ai dám tuyên bố rằng đàn ông Việt Nam phải chịu trách nhiệm trong việc phụ nữ bỏ đi lấy chồng ngoại quốc, đó là một nhận định sai lầm. Nhưng có lẽ các vị đàn ông cũng nên nghĩ một chút, một chút thôi đến trách nhiệm của mình trong cuộc đấu tranh vì bình đẳng giới vốn đang rất gian nan.

Con số 57.000 phụ nữ phải tha hương xứ người làm dâu với rất nhiều bấp bênh may rủi, theo bạn, đó là một niềm tự hào cho người Việt hay là nỗi xót xa? Nếu các gia đình chấp nhận gả bán con đừng quá nghèo, nếu các em gái được học hành, giáo dục đến nơi đến chốn, tôi tin rằng con số kia sẽ không cao đến thế.

Chung quy cũng chỉ bởi cái nghèo và một nền học vấn thấp. Chung quy cũng bởi sự thờ ơ vô cảm của những người có trách nhiệm với mức sống và trình độ giáo dục của người dân đã thản nhiên để họ “sống chết mặc bay”.

Vậy thì người phải nói ra lời xin lỗi về câu chuyện “cô dâu Việt Nam rẻ như bèo” là người Hàn Quốc hay chính là người Việt chúng ta?

Mi An

Bị đánh dã man vì không cho chồng quan hệ

Đọc bài biết “Vợ cũ của chồng thích tham gia vào chuyện nhà tôi”, cứ ngỡ ai biết mà mang câu chuyện của mình ra để viết, đọc đến bốn lần tôi mới ngộ ra chuyện giống đến 80% gia đình mình. Ít ra anh chồng trong bài này còn tử tế hơn chồng tôi chút vì biết nhắn tin khi vợ sẩy thai, chồng tôi không được thế. Chồng tôi không yêu vợ cũ, cũng chẳng yêu vợ hiện tại mà lại được lòng các em gái trên mạng, cùng đối xử tệ với vợ cũ và mới như nhau. Chúng tôi tái hôn khi tôi 30 tuổi còn anh 32, mỗi bên có một đứa con bằng tuổi nhau, thời gian vợ chồng tôi cưới là sau khi tôi ly hôn chồng trước tròn năm năm và anh ly hôn vợ trước gần hai năm.

Bị đánh dã man vì không cho chồng quan hệ

Bị đánh dã man vì không cho chồng quan hệ

Anh là sĩ quan quân đội huyện, tôi là công chức tỉnh, cuộc sống tuy rổ rá cạp lại nhưng mọi thứ đều thuận lợi. Tổ chức đám cưới lần hai còn hoành tráng hơn lần một vì hai bên đều trưởng thành. Tưởng gặp được người trong mộng, tôi dồn hết tất cả cho chồng yêu và gia đình chồng đến nỗi có bao nhiêu tiền lương hàng tháng, vàng, tiền tiết kiệm đều lôi ra dùng hết; mua từ cái móc áo đến tivi màn hình phẳng, máy giặt và quần áo cho mọi người. Tôi say sưa với những lời anh nói thật cảm động, ý nghĩa, anh còn bảo sẽ tìm chồng cũ của tôi để hỏi tội vì đã chà đạp tôi. Tôi xúc động lắm, rồi anh lại hứa “không để vợ anh khóc lần nào nữa”.

Tôi mang bầu ngay sau cưới một tháng, rồi bị lưu khi thai được 10 tuần, sau đó là những ngày tháng chạy khắp nơi đi khám một mình và chồng đều từ chối đưa đi, thậm chí nhiều lần tôi phải nhờ đến đồng nghiệp và bạn học đi cùng. Ba tháng sau lần lưu thứ nhất tôi tiếp tục bị lưu thai lần thứ hai, cũng ở tuần thai thứ 10. Giữa hai lần đó, bộ mặt ghen tuông, càn quấy, vô lý, gia trưởng của chồng lộ diện khiến tôi từ ngỡ ngàng đến bắt đầu học cách làm quen và nhẫn nhịn cho gia đình yên ấm. Ngay trên viện ở lần lưu thai thứ nhất, tôi vẫn phải để chồng quan hệ khi anh đòi hỏi và sau lần lưu thứ hai được bốn ngày về nhà anh cũng quan hệ mà không kiêng cữ gì.

Tôi làm mọi việc trong gia đình nhà chồng và gánh chi tiêu các khoản sinh hoạt phí để lương anh hàng tháng mua vàng cất trữ theo thỏa thuận của vợ chồng, coi như món tiết kiệm. Anh cũng đồng ý mua nhà riêng và cả gia đình chúng tôi dọn ra ở riêng cách nhà bố mẹ anh hai km. Thời gian ở nhà riêng cũng là lần lưu thai thứ hai của tôi, khi vừa ở nhà mới được một tháng nên mỗi đứa con phải nhờ hai bên nội ngoại đưa đón hộ. Mọi việc phát sinh từ đó.

Tôi bị kết tội không làm tròn bổn phận mẹ và dâu, không chịu về nhà nội thắp hương ngày rằm (trước đó tôi vẫn chu toàn việc này) và không chịu chăm con chồng. Anh đòi bán nhà để về xây nhà ở quê với lý do không thể bỏ bố mẹ già ở một mình, anh là con trai phải ở bên bố mẹ báo hiếu (bố mẹ chồng tôi đều sinh năm 47, vẫn khỏe mạnh, lại có lương hưu). Tôi hết lời nói với anh rằng hai km không là gì ngăn cản chúng mình báo hiếu, tôi vẫn hàng ngày về nhà anh mua thức ăn cho bố mẹ chồng cơ mà, nếu không có tâm thì ở cùng nhà cũng không hiếu thảo được. Mâu thuẫn xảy ra và căng thẳng hơn khi anh nhiều lần lập biên bản phân chia tài sản và khoản nợ (mọi khoản nợ đều mang tên bố mẹ chồng và tôi).

Quá thất vọng về anh, tôi ba lần viết đơn ly hôn, anh vì mất sỹ diện và tính gia trưởng khi nghĩ chỉ có đàn ông được bỏ đàn bà nên cay cú trong lòng, sinh ra uống rượu, rồi cà khịa, chửi rủa và thô bạo với tôi. Một lần vì tờ giấy khai sinh con gái tôi mang tên bố đẻ nó đập vào mắt anh, anh để bụng trong lòng rồi khi uống rượu là đánh tôi, đè lên người và tát tới tấp vào mặt tôi, liên mồm nói: Đau không em, Hưng (tên chồng cũ tôi) là thằng nào”. Tôi không vùng ra được vì khi đó đã 21h đêm. Chờ anh đã cơn đánh và đi ngủ tôi bỏ về nhà bố mẹ nhưng không hề nói lại cho ai biết, chỉ dám nói “Chồng đi trực, con sợ nên về nhà”.

Tỉnh dậy lúc đêm không thấy tôi, anh nhờ bạn chở đến nhà tôi, đòi tôi về, rồi kể tội tôi với bố mẹ là âm mưu giấu chìa khóa và tôi say bia chửi chồng, tôi bất ngờ về tính hoang tưởng của chồng mình. Bố mẹ tôi cũng ngỡ ngàng về cách cư xử của anh.

Đỉnh điểm khi anh đánh tôi dã man vì lý do tôi lấy xe ra khỏi nhà không để anh quan hệ. Anh chốt cửa lại và đánh, khi hàng xóm chạy sang anh tiếp tục lấy đồ vật ném và kết tội tôi không biết làm vợ, làm dâu.

Vợ chồng tôi ly hôn khi tôi mang thai lần thứ ba được bốn tháng, trước tòa anh dám nói không có con chung với tôi. Sau đó tôi mang thai một mình và sinh con được 14 ngày thì anh lại đón mẹ con tôi về nhà. Nói thế nhưng tôi phải nuôi con một mình, không được anh cùng gánh vác trách nhiệm, anh chỉ đưa tiền sáu tháng liên tục nhưng cũng kiểu “phải hỏi và đòi”. Giờ anh lại nói con tôi không phải con anh, đòi lại số tiền 16 triệu đã chu cấp. Tôi muốn rời xa anh, anh dọa sẽ đến cơ quan bêu xấu tôi. Giờ tôi chẳng thiết gì anh nữa, còn anh vẫn lên mạng tán tỉnh gái và hẹn cà phê, các cô gái rất thương anh. Tôi nghĩ “hoa thơm mỗi người hưởng chút”, anh “tử tế” và tốt thế phải xứng đáng lấy vợ nữa để hưởng hạnh phúc chứ.

Source: VNExpress

Hồng

Con Gái của Người Ta

Tác giả: Trần Thiện Phi Hùng
Bài số 4118-14-29518vb7011814

Với bài viết tựa đề “Viện Dưỡng lão và Viện Mồ Côi”, Trần Thiện Phi Hùng có tên trong danh sách nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2013. Tác giả cho biết ông nguyên là lính Hải Quân VNCH; 12 năm 4 tháng đúng, tính đến ngày 30 tháng Tư 75, tự lái tầu vượt biển năm 1982, hiện định cư tại Úc. Bài mơi nhất của ông, vẫn với chi tiết về nhà hộ sinh và viện dưỡng lão như từng kể, nhưng gần như quay một vòng 360 độ, biến thành một câu chuyện khác hẳn.

* * *

Tiệc rửa lon trung úy của tôi chung với tiệc đầy tháng của con gái tôi và “con gái của người ta”.

Con gái của người ta sau 24 giờ sinh ra đã trở thành con gái của tôi và chỉ sinh sau con gái của tôi có 4 giờ tại Bảo Sinh Viện Quân Đội Thành phố Nha Trang năm 1972. Mẹ của nó còn trẻ lắm nhưng lanh lợi sành đời. Cô ta sinh xong mạnh khỏe đi đứng bình thường chứ không nằm liệt như bà vợ tôi. Cô ta nói với vợ tôi cô ta là vợ của một Trung úy Biệt Kích. Anh ta ít khi về nhà và công tác ở đâu không bao giờ nói. Cô ta đi làm sỡ Mỹ ở Chu Lai vì sinh kế sao đó nên nhảy dù với Mỹ. Tai nạn có thai ngoài ý muốn nhưng không biết con của Chồng hay của Mỹ nên cứ sinh xong rồi tính. Con chồng thì để nuôi; con Mỹ thì cho.

Nghe vợ nói lại, tôi sang phòng cô ta gõ cửa xin vào xem đứa nhỏ ra sao. Trong bóng đèn mờ của căn phòng, con bé nằm bó mình trong khăn lông; chỉ lòi cái mặt da trắng đỏ và cái miệng nhỏ xíu hai môi như chu ra làm tôi nghĩ ngay con bé nầy chắc sau nầy hỗn lắm! Tôi không nói gì với cô ta mà về phòng bảo bà vợ tôi:

– Mình xin Con Bé nuôi luôn nhen Em ?

– Làm sau đũ sữa cho 2 đứa? Thiên hạ nói bậy bạ làm sau chịu nổi?

– Cho uống sữa bò; Anh mướn thêm người giúp việc nửa cho em.

– Tùy anh.

Thế là thủ tục Xin của Tôi và đồng ý cho con do cô ta viết được đưa cho Cô Mụ; nhưng sáng hôm sau thì cô ta đã rời khỏi bệnh viện, bỏ con lại mà thủ tục chưa hoàn tất. Ban Xã hội Quân đội cũng dễ dàng hoàn tất nốt thủ tục nhận con nuôi mà làm khai sinh giống như thủ tục khai sinh của con gái của tôi. Đây có lẽ là trường hợp hy hữu một đứa trẽ Lai Mỹ mà khai sinh do hai vợ chồng là người miền Đông và Tây Nam Việt Nam coi như sinh ra. (rất tiếc trong cơn biến loạn di tản năm 75 tất cả hình ảnh đều mất hết. Trong tiệc đầy tháng; 2 đứa bé như cặp song sinh; nhưng một Việt một Mỹ đẹp như thiên thần!); nhưng mà khổ cho thân tôi! Hai đứa trẻ đứa nào cũng đòi bồng một lúc. Đứa trên lưng thì đứa kia phải bế trên tay. Lưng Tôi bị thoái hóa cột sống năm 2000 có lẽ cũng vì hai đứa con ngày một lớn dần mà cứ phải thay đổi đứa trên lưng đứa trên tay mấy năm.

Tháng Tư đen 1975, tôi bị rã ngũ. Tôi không thể về quê ngoại như ước muốn sống ở Rừng Dừa năm xưa vì nay B52 cày nát thành bình địa. Tôi muốn phá hoang trồng lại; nhưng phải trình diện vào tù cải tạo. Một tháng trôi qua, rồi một năm, rồi năm nữa..! Vợ không thấy đi thăm mà con cũng không bao giờ được gặp mặt. Mỗi tháng chỉ có Mẹ tôi được 15 phút thăm nuôi. Hỏi gì mẹ tôi cũng nói tất cả bình an; các con ngoan và khỏe mạnh. Tôi lúc nào cũng nhờ Mẹ lưu tâm cho Thùy An, tên đứa Con Lai Mỹ. Chắc là Nó bị kỳ thị ở trường học và sống với mọi người sẽ rất khó khăn! Mẹ tôi nói con khỏi lo. Nó sống rất tốt học rất giỏi nên được Thầy Cô và bạn bè quí mến. Mẹ tôi lúc nào cũng né tránh khi tôi hỏi đến vợ và con gái của tôi, Thanh An. Tôi đoán có lẽ chuyện gì không tốt đã xảy ra nhưng đành bó tay không biết hỏi ai!

Bốn năm sau tôi được ra tù. Con gái mang 2 dòng máu ôm tôi khóc như mưa; nhưng con gái và vợ tôi thì không thấy đâu nữa. Tôi đoán biết chuyện không hay nên cũng không hỏi mẹ. Cơm chiều xong, con gái xin tôi:

– Ba cho con ngủ chung với Ba đêm nay?

– Ngày thường con ngủ một mình?

– Không Con ngủ với Bà Nội.

– Ừ! nếu con muốn.

Con bé thỏ thẻ kể hết cho tôi nghe. Ba đi rồi mấy tháng sau má dẫn Chị Hai đi với Má về thăm Ngọai mà không cho con đi và từ đó không về nữa. Con hỏi Nội Má con chừng nào về? Nội nói Nội không biết.

Một năm trôi qua; tính ra tôi đi làm “lao động xã hội chủ nghĩa” có nghĩa “ăn cơm nhà làm lao động nặng không công” khoảng hơn 3 tháng. Đào kinh, đắp đường, gánh lúa thuê…v.v.. Cạnh đó là làm thuê, làm mướn đi lao động thay cho người trả tiền để khỏi đi. Tôi hết thời gian quản chế một năm, làm phó thường dân, rồi được đề cử làm Đại Đội trưởng Lao động; chuyên đi kêu người đi lao đông. Ai thấy mặt tôi đến thăm là biết phải cơm gạo nhà đem đi làm không công mấy ngày hay nửa tháng.

Thời chinh chiến; tiền lương của 3 đứa con cho Mẹ, mẹ tôi xài tiện tặn có dư, hễ đủ 1 chỉ thì mua 1 chỉ vàng y; đủ 10 chỉ thì đổi thành 1 lượng. nhét kẹt giường, đào nền nhà, tủ làm 2 nóc để cất vàng. Con thất thế sa cơ Mẹ bán vàng nuôi con. Mẹ cho con vàng để vượt biên.

Năm 1982, tôi và em gái tôi vượt biên. Con gái của tôi nhứt định Ba đâu con ở đó; Con không sợ chết. Con chỉ sợ phải xa Ba! Tôi lái tàu ra khơi lần cuối cùng để một là chết, hai là được thật sự tự do. Tôi thành công sang bến bờ tự do. Con gái tôi bắt đầu vào Trung học; có lẽ nhờ cái máu Mỹ của nó hay sao mà chỉ mấy tháng thì nó nói tiếng Mỹ như súng liên thanh; cứ có dịp là đeo bên tay Cha khi đi chợ hay đi ăn nhà hàng hay có đám tiệc…. Hình ảnh một ông già Việt Nam có một cô gái hoàn toàn Mỹ không thấy có gì lai đeo theo một bên và nhõng nhẽo thì chắc chưa có ai bằng. Tối ngày gặp mặt gọi Daddy; không thấy mặt thì daddy, Ba đâu rồi. Tôi vui với con gái của người ta và là nguồn an ủi cho tôi vui sống. Tôi làm công nhân cho hãng làm phụ tùng xe hơi, lương cũng dư sức nuôi con lên đại học và mua nhà trả góp. Phải mất 5 năm tôi mới trả hết nợ nhà. Năm 1995 con gái tôi thành y sĩ nhãn khoa và có việc làm ngay. Ngày làm lễ Mãn khóa; cầm mảnh bằng trên tay, con gái ôm tôi khóc như chưa bao giờ khóc như thế. Tôi bảo:

– Con vui mừng sao lại khóc dữ thế?

– Cám ơn; Con cám ơn Daddy nhiều lắm; Con đang nghĩ không biết có bao nhiêu ngàn hay chục ngàn đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi mà có bằng Đại học như con. Con thương Daddy nhiều lắm.

– Daddy cũng cám ơn Con; nhờ có con mà cuộc sống của Ba mới có ý nghĩa mà vui sống tiếp bấy lâu nay.

Hai Cha Con dị chủng ôm nhau cùng khóc.

Bạn bè của con biết thì không có gì lạ về sự khắng khích của Hai Cha Con Việt Mỹ nầy; nhưng những người xa lạ thì hiếu kỳ nghĩ suy lung tung nhưng không thể nào ra được đáp án. Cha Việt sao con Mỹ mà không có chút gì là dáng vẻ Việt Nam.

Tôi đi làm đem cơm theo ăn nay làm thêm phần cho con gái. Lương của con gái đưa hết cho tôi và chỉ lấy 100 bạc để đổ xăng và ăn quà vặt. Khi cần mua sắm gì thì nói xin. Tôi từ chối cách nào cũng không được nên mỡ một sổ bank riêng bỏ hết tiền của con gái đưa để khi nó cần đưa lại cho nó. Hai năm sau, em Gái của tôi bán 2 cái nhà cũ để mua cái nhà lớn hơn, tôi bảo con gái vay tiền ngân hàng mua cả 2 cái. Vì không vay được một lúc gần nửa triệu bạc nên tôi dùng cái nhà tôi để thế chấp vay mua 2 cái nhà cho con gái đứng tên và cho mướn.

20 năm trôi qua nhanh. Lưng của tôi bị thoái hóa cột sống nên đau càng ngày càng nhiều. Chân tôi bắt đầu bị tê. Lái xe lúc nào chân cũng phải nhịp nhịp thử coi còn hoạt động được hay không; nhỡ bị tê khi cần thắng mà không xử dụng được thì nguy to. Tinh thần tôi bị hoảng loạn khi nghĩ đến lúc không cữ động được tay chân bởi dây thần kinh bị gai xương sống ép nên không hoạt động được. Mổ xương sống thì xác xuất rủi ro khá cao; nên khi còn gượng đi đừng được tôi không chịu mổ để cắt gai cột sống. Con gái thì đeo theo một bên ít đi chơi ít giao thiệp với bạn bè. Đi làm về là quanh quẩn bên Cha làm tôi thêm lo lắng.

– Sao Con không có bạn trai? Con lập gia đình cho ba yên tâm!

– Ai bảo Ba con không có bạn trai. Bạn trai của con đang ghi tên học tiếng Việt; bao giờ nói được tiếng Việt con sẽ đem về ra mắt Ba. Anh ta người Đức nhưng sinh trưởng ở đây và chịu điều kiện phải sống chung với Ba suốt đời; nhưng con thêm điều kiện phải nói được những câu thông dụng tiếng Việt Nam.

– Ba nói tiếng Anh cũng tạm hiểu được mà Con.

Nhưng con muốn con của con sau nầy phải nói được tiếng Việt, nên anh ta ghi tên học một năm tiếng Việt ở Đại học Victoria.

Tuổi 60 cũng đúng lúc tôi được phép về hưu vì là cựu quân nhân nên sớm hơn dân sự 5 năm. Con Gái thì hối thúc Ba nghỉ việc đi; tiền hưu Ba đủ sức tiêu dùng; nếu có cần mua gì hay đi đâu con lo cho ba được.

Tôi xin nghỉ việc về hưu. Sáng nào 5.30AM cũng đi bơi để chữa trị bệnh đau lưng. Con gái cũng đi theo. Sáng nào hai cha con xe ai nấy lái đến hồ bơi. Con tập Gym, cha thì Bơi. Con gái đem quần áo uniform thay đi làm luôn.

Một hôm con gái tôi nói:

– Ngày mai con không đi làm; Ba có muốn con chở Ba đi thăm Bác Hoàn không? Con nghe con gái của Bác nói Bác đã bị đưa vào Viện Dưỡng lão tuần rồi.

– Sau con lại dùng chữ “bị”? Chẵng lẽ Bác Hoàn không muốn vào Nursing home mà bị bắt buộc vào hay sao?

– Bác Hoàn bị stroke té; xe cấp cứu đem vào nhà thương; Bác bị méo mặt và miệng không nói được nên các con của Bác xin Bác sĩ cho vào Viện Dưỡng lão; vì nếu về nhà sau nầy xin vào thì Bộ Y tế sẽ check sức khỏe và trí nhớ khó khăn lắm mới được chấp nhận nên để nhà Thương quyết định thì khỏi phải check gì hết!

– Bác chỉ hơn Ba có 2 tuổi và trí nhớ còn tốt lắm mà! Ừ! Ba với con đi thăm Bác kẻo tội nghiệp; hơn nữa mai mốt Ba có vào sẽ có người thăm lại ba.

– Không bao giờ có chuyện đó Ba đừng mơ; Con không bao giờ gởi Ba vô Viện Dưỡng Lão đâu. Con tập Gym để đủ sức bồng Ba khi Ba cần đến; Con cũng chọn chồng lớn con để phụ với Con. Ba xài Computer và Internet thường xuyên, trí nhớ của ba sẽ không bị Dementia hay Alzheimer.

– Cám ơn con; nhưng con còn công việc và cuộc sống của riêng con.

– Viện Mồ Côi không dành cho con thì Viện Dưỡng Lão cũng không dành cho ba.

– Con nhớ mua trái cây biếu Bác; nhớ đừng mua bánh ngọt vì Bác ấy cử ăn đường.

Hai cha con tôi vào Viện Dưỡng Lão Cửu Long vừa sau giờ ăn sáng; nên gặp Bác Hoàn ngay phòng ăn. Mặt và miệng của Bác Hoàn trở lại gần bình thường và giọng nói tuy có biến giọng nhưng vẫn còn nghe rõ lắm. Bác bắt tay tôi coi vẻ mừng và cảm động lắm nhưng hai mắt lệ ứ tròng. Con gái tôi lúc nào đi với tôi đều là mục tiêu để nhiều người chú ý và tò mò muốn biết về Cha Con Viêt Mỹ nầy. Hơn nữa vẻ trìu mến và lúc nào cũng như nhõng nhẽo với cha từ lúc còn bé thành thói quen làm mọi người càng chú ý hơn. Thăm Bác Hoàn khoảng một tiếng sau hai cha con xin phép ra về. Con gái tôi lái xe ghé Chợ và nói:

– Con đãi ba ăn bún bò Huế.

– Ừ! ăn thì ăn.

Con gái mở cửa cho tôi và kéo ghế cho tôi ngồi; gần như ai cũng quay ngó chúng tôi. Cô bé chạy bàn thì quen quá với cha con tôi vì nhiều lần ăn ở quán nầy.

– 2 tô bún bò Huế phải không Chú?

– Ờ! Cháu cho Chú 2 tô.

Con gái mở cái xách tay của nó ra; mà nó đổi cái xách tay lớn hơn hồi nào tôi không để ý. Nó kéo ra một bịch nylon và kéo Rau kinh giới ra. Nó để rau kinh giới tím qua một bên và nói:

– Cái nầy của Daddy.

Rồi kéo mớ khác là kinh giới xanh và nói:

– Cái nầy của con.

Ông ngồi bàn gần kế bên quay sang

– Cô Tây nầy sau nói tiếng Việt rành quá và rành ăn bún bò Huế hơn cả người Việt Nam!

– Nó là người Việt Nam chứ không phải Tây. Nó chê rau kinh giới tím ăn nồng quá mà tôi thì thích kinh giới tím hơn nên nó hái riêng hai loại cho cha con chúng tôi.

– Cô ta là Dâu của Anh?

– Không. Nó là con gái của tôi.

– Hai tô bún bò Huế được bưng ra; cuộc đàm thoại ngưng tại đây và có lẽ ai cũng liếc mắt xem khi cô Tây 100% vắt chanh và ngắt từng cọng rau bỏ vào tô cho cha. Tôi hãnh diện là đã không lầm khi bỏ công bao năm cơ cực nuôi “con của người ta.”

Về tới nhà chưa kịp thay quần áo thì điện thoại reo. Bạn Hoàn, người tôi vừa đi thăm, phone cho tôi từ Viện Dưỡng Lão.

– Anh mới về tới nhà phải không? Hồi nãy tôi gọi không ai bốc phone. Sau khi Anh về rồi có một Bà trong Viện dưỡng lão này hỏi anh có phải Hải Quân hay không và đứa con gái Mỹ đi theo Anh là con của Anh? Bà ta nói là người quen của Anh ở Nha Trang khi xưa; muốn xin số phone của Anh, nên tôi hỏi Anh trước. Có phải nhân tình cũ ngày xưa hay không? Nếu phải thì vào gặp gấp đi; dễ gì xa xứ gặp cố tri!

– Ừ! Thì Anh cứ cho; có sao đâu. Bốn mươi mấy năm rồi làm sao ai còn nhớ được ai!

Một ý nghĩ thoáng qua trong óc tôi: Không lẽ là Mẹ ruột của con gái của tôi? Chứ nếu bà ta là người vợ bỏ tôi ngày nào thì chắc chúng tôi phải nhìn nhau, chứ chẳng lẽ tình chồng vợ sống với nhau 5 năm mà nhìn nhau không ra! Nhưng nếu là mẹ ruột của con gái của tôi, tôi phải làm sao đây, vì dù sao cũng là… “Con gái của người ta”.

Trần Thiện Phi Hùng

***

Pa Pa – Daddy. Ba của người Ta.

Tác Giả: Con Gái của Trần Thiện Phi Hùng

Inline image 1
Ông Ta gặp Tôi sau khi Tôi mở mắt chào đời chỉ mới có một đêm; chỉ nhìn Tôi có một phút đã nghĩ xấu về Tôi là “cái môi chu chu chắc lớn lên sẽ hỗn”. Một Phút mà Ông Ta đã đưa ra quyết định tương lai cho một đời người thì thật đúng là dân nhà binh nhiều năm quân ngủ; dứt khoát nhanh chóng mặc dù không phải là việc đánh nhau trên chiến trường gần kề giữa cái sống và chết trong gang tấc nhưng đây lại là Tình Người cao cả. Con Bé mới sinh mang cái tội Lai Mỹ nên người mang nặng đẻ đau sau 9 tháng 10 ngày đã nhẫn tâm cho người khác và nếu không có được có người có tình người cao cả thì Tôi phải vào Viện Mồ Côi. Vợ của Ông ta sinh con gái cho Ông ta chỉ trước Tôi có 4 tiếng và Tôi thì bị Mẹ rao “ Cho Con”; chỉ nhìn Tôi một phút rồi trở về phòng của Vợ nói lên quyết định xin con nuôi và Vợ không thuận nhưng cũng không phản đối; thế là thủ tục cho Con của mẹ Tôi và xin con của Cha Tôi được thỏa thuận trên giấy trắng mực đen được đưa cho Bà Mụ và cũng là Chủ phòng sinh quân đội Tỉnh Khánh Hòa. Thủ tục chưa kịp hoàn tất; Mẹ của Tôi đã bỏ Tôi ra đi. Tôi còn say ngủ Tôi nào có biết gì; đến cả mắt của Tôi còn chưa mở. Tôi được Cô Mụ bồng sang giao cho Bà Mẹ thứ Hai. Khi Tôi mở mắt được để nhìn đời thì nét mặt cương nghị đó đã in sâu vào tâm não Tôi từ ngày đó và có lẽ là mãi mãi không bao giờ phai nhạt trong Tôi. Ba của Tôi.

Tôi và Chị của Tôi sống những ngày êm đềm nhứt ở miền Thùy Dương cát trắng Nha Trang. Ba và Mẹ của Tôi đều đi làm, hai chị Em tôi được giao cho người giúp việc mà người giúp việc lại là Cháu của Mẹ Tôi, nên rất cưng chìu chúng tôi. Ba Tôi kể lại Tôi rất dễ chẵng mấy khi Tôi khóc. Sáng Mẹ cho Hai đứa bú xong Ba chỡ Mẹ đến sở làm rồi Ba mới từ thành phố lái Honda về gần Chutt là Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân. Ba Mẹ rời nhà thì Tôi ngủ mãi đến khi Ba Mẹ về nhà ăn Cơm Trưa, thì như đánh hơi được mùi của Mẹ Tôi, nên thức dậy Bú xong, Ba Tôi tắm cho hai Chị Em của Tôi, vì Mẹ sợ tắm chúng Tôi sẽ bị lọt tay rớt xuống đất, nên gần cả năm chúng tôi đều được Ba tắm. Ba Mẹ cơm xong thì phải đi làm lại tới 5 giờ chiều mới về. Ba Mẹ thường đi tắm Biển đến 6 giờ rưỡi mới về ăn cơm. Gần nửa năm đầu Chị của Tôi và Tôi đều được Ba đem sang giường ngủ với ba vì báo thời đó có đăng tin một đứa trẻ mới sinh bị Mẹ đè chết mà không hay;  nên ba sợ Mẹ đè chúng tôi. Đêm nào Ba cũng phải thức dậy khuấy sữa cho Tôi; vì uống sữa bột guigoz của Pháp quen nên Tôi thích sữa hộp hơn sữa mẹ ; còn Chị của Tôi thì Ba đem cho Mẹ của Tôi cho bú.

Mỗi năm Ba và Mẹ của Tôi cùng Chị giúp việc về thăm Nội Ngoại một lần nhưng Mẹ tôi có cái bệnh say xe, say sóng nên say cả đi máy bay chong chóng. Vé Beoing 727 thời đó đắt gấp 3 hay 4 lần vé máy bay chong chóng; nhưng Ba Mẹ của Tôi đều đi làm nên mỗi lần về thăm Nội Ngoại mất hết hơn 2 cây vàng thời đầu thập niên 70. Ba lúc nào cũng không sợ tốn hao nên về Miền Đông thăm Ngoại cũng như về Miền Tây thăm Nội đều đi xe Lô và Mẹ được mua nguyên băng để nằm.

Thế rồi Đại nạn tháng 4 Đen ; may mắn chúng Tôi về Sài Gòn trước mấy tháng, nếu không thì dù Ba có là Hải Quân nhưng trên đường di tản tháo chạy chưa chằc gì Tôi và Chị Tôi còn mạng! Sau 30 tháng 4 năm 1975 Ba Tôi đem cả gia đình về nhà Bà Nội ở Mỹ Tho, nhưng 2 ngày sau Cô Tôi vẫn còn làm lại ở ngân hàng quận 8 về bảo Ba Tôi phải rời nhà Bà Nội của Tôi chứ không sẽ bị truy tìm bắt lại vì bỏ cây xăng ở Biên hòa. Ba Tôi đem gia đình về Chợ Gạo Quê của Ông Cố Tôi và mãi đến hơn nửa tháng sau Ba Tôi mới trình diện và 2 tháng sau bị đi tù Cải tạo. Mẹ của Tôi về thăm Bà Ngoại 2 lần, nhưng chỉ đem Chị của Tôi mà không cho Tôi đi và mùa Xuân đầu tiên ngày Ông Bà Táo về chầu Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng là ngày Mẹ của Tôi đem Chị của Tôi về giỗ Ông Ngoại của Tôi và không về nữa!!. Mùa Xuân đầu tiên ảm đạm nhứt trong đời của Tôi và của biết bao nhiêu người ở Miền Nam chầm chậm qua đi rồi mùa Xuân nửa lại đến Ba của Tôi vẫn chưa về. Bà Nội vẫn mỗi tháng đi thăm ba tôi được 15 phút; Tôi xin bà Nội đi thăm Ba nhưng Bà Nội nói Con đi thì Bà làm sao trả lời với Ba của Con về Mẹ và Chị của Con. Con chắc còn có ngày gặp lại được Ba của Con. 3 năm sau, Tôi còn nhớ là một buổi chiều Mưa tầm tã, một người vừa ốm lại vừa đen dầm mưa đi vào nhà Tôi; Tôi hết hồn định chạy vào kêu Nội ; nhưng có lẽ Phụ Tử tình thâm hay sao mà Tôi rút hết can đảm nhìn người khách lạ và nhận được Ông Ốm Đen gần như là người khác lạ đó là Ba của Tôi. Tôi gần như nhào tới ôm chầm lấy Ba và Ba của Tôi cũng ôm Tôi mà miệng thì nói:

–   Ứớt hết Con!

Tôi mặc kệ và miệng thì gọi:

–   Nội ơi Ba về ; Nội ơi Ba Con về.

Chính Tôi kể cho Ba biết tin Mẹ dẫn Chị bỏ đi đã 3 năm rồi. Ba Tôi buồn hay không Tôi cũng không biết được; mọi việc hình như Ông dửng dưng; có lẽ tận cùng của đau thương làm con người chai đá! Ba Tôi bị quản chế 1 năm và sau khi ra dân, thì vẫn thế cứ vài ngày thì gọi đi đào Kinh, vác lúa thuế, bít Rạch, bít Kinh, rồi nước động nước thúi cây trái, ruộng lúa úng nước, ngập chết; lại phải đi phá đập. Một năm Ba của Tôi phải đi làm khoảng 3 tháng rưỡi đến 4 tháng không công.

Tôi đã học lên lớp 5. Ở Xóm,  ở Làng, ở Trường, Tôi không giống bất cứ ai. Dang nắng lao động ở Trường; Da Tôi không rám đen mà lại trắng hồng rồi Trắng đỏ ra, nhiều khi bị phồng lột da rồi trắng vẫn hoàn trắng. Tôi dẻo dai, gan lì giống Ba Tôi. Tôi không bị kỳ thị vì Tôi học giỏi; đó là nhờ công của bà Nội đã dạy Tôi biết đọc biết viết và thuộc làu cửu chương cũng như làm được 4 phép tính trước khi đến trường. Các Cô gần như đều thương và hay cho thức ăn, trái cây cho Tôi. Bà Nội Tôi nói:  “Con nhờ Cha Con mà hưởng lợi vì Cha của Con coi như độc thân” ngày đó Tôi chẳng biết ý nghĩa là gì?.

Lệnh mới ban ra: “Con của Ngụy không được lên lớp 10”. có nghĩa là Tôi chỉ học đến lớp 9 mà thôi. Lý do chắc là vì Con Ngụy có di truyền của Ông Cha nên học giỏi hơn con của cán bộ.

Cô của Tôi từ Sài Gòn về thăm Bà Nội của Tôi thường hơn và Tôi nghe được Cô bàn tính rủ Ba Tôi vượt biên. Tôi ôm Ba tôi và vừa khóc vừa nói:

–   Ba đừng bỏ Con nhen ba!

Ba tôi mắt rướm lệ nói.

–  Nguy hiểm lắm Con.

–   Con không sợ; Con chỉ sợ Ba bỏ Con mà thôi!.

–   Ừ! Ba chết thì Con mới chết.

Ba của Tôi lái tàu đưa Tôi và Cô của Tôi với 26 người đến bến bờ Tự Do. Đảo Kuku, Indonesia; sau đó được đưa sang Trại Tỵ nạn Galang; 10 tháng sau sang Singapore 2 tuần khám sức khỏe trước khi đi định cư.

Ba Tôi đi làm. Tôi đi học. Hai năm sau ba Tôi mua nhà nhưng phải mất 5 năm mới trả hết nợ nhà thì Tôi vào Đại học. 4 năm sau Tôi trong Bộ đồng phục Tốt nghiệp và cái ống màu đỏ đựng cấp bằng cấp tốt nghiệp; Tôi ôm ba Tôi và khóc:

–   Con cám ơn Daddy.

–   Daddy cũng cám ơn Con; nhờ có Con mà Daddy vui sống bấy lâu.

Lần đầu tiên Tôi thấy Ba của Tôi thật sự rơi nước mắt; có lẽ bao năm rồi xứ Tự Do tình cảm của Ba Tôi đã phục hồi lại được trở lại sau bao năm dài sống trong chinh chiến khổ đau rồi tan thương làm kẻ chiến bại nhọc nhằn cơ cực tuyệt vọng làm chai đá tình cảm mà chỉ có an bình ấm no biết mình sẽ làm gì và sẽ có kết quả ra sau nên Ba của Tôi biết khóc.

Tôi đi làm được 2 năm, tiền lương đưa hết cho Ba; nhưng lương của Ba cũng xài đủ cho 2 Cha Con nên Ba của Tôi mở sổ Bank riêng cho Tôi và bỏ hềt tiền của Tôi vào đó. Cô của Tôi bán 2 cái nhà để mua 1 cái lớn hơn ở vùng sát thành phố, Ba của Tôi bảo tôi mua cả hai; Lương của Tôi không thể mượn gần nửa triệu bạc nên ba của Tôi dùng cái nhà của ba để thế chấp cho Tôi vay mua 2 cái nhà cho mướn. Bảy năm sau Tôi trả gần hết thì Ba của Tôi lại xúi Tôi mua thêm cái khác. Ba nói Con cần có 3 cái nhà cho mướn và nhà của ba thì để ở thì sau nầy Con không đi làm vẫn có cuộc sống an toàn tự do không lệ thuộc vào tiền thất nghiệp hay tiền già.   Tôi thì nghĩ khác Ba của Tôi. Tôi cần có 3 cái nhà cho mướn để khi Ba của Tôi cần đến người chăm sóc Tôi sẽ nghĩ việc để lo cho Ba của Tôi. Tôi cũng chuẩn bị và học lấy bằng thông dịch tiếng Việt cấp 1 và học luôn cả cấp 2 và bằng cấp 3 thì Tôi tự nghĩ là không sau lấy được mặc dù rời Vn Tôi học lớp 5 và mỗi tuần dù mỏi mệt cần nghỉ ngơi Ba của Tôi cũng chở Tôi vượt 25km để học tiếng Việt cuối tuần. Nếu vạn bất đắc dĩ Ba tôi phải vào Viện Dượng lão thì Tôi cũng sẽ xin vào làm thiện nguyện cũng được để chăm sóc cho ba; nhưng chắc không có đâu, Tôi đi tập Gym mỗi ngày để đủ sức nâng đỡ cho Ba của Tôi khi cần. Chồng của Tôi sắp cưới là người Đức nhưng sinh tại đây. Anh ta phải học hết chương trình 1 năm tiếng Việt thì chúng Tôi mới làm đám cưới. Tôi cao 1 mét 70 nhưng Anh ta cao gần 1 mét 80 và Anh ta đồng ý khi Ba của Tôi già phải chấp nhận chăm sóc cho Ba của Tôi. Anh Ta cũng biết thà bỏ Chồng chứ không bao giờ Tôi bỏ Ba của Tôi.

Tôi cố gằng để viết đáp lại bài “Con Gái của người ta” của ba Tôi muốn đánh động lương tâm của Người và Người phải có Tình Người như Tình Người của  Ba Tôi. Nếu Ba của Tôi không có tình người thì có lẽ Tôi nằm trong số gần 4 ngàn trẻ mồ côi trong chiến dịch “Operation Babylift” của Mỹ trong tháng 4 năm 1975. Số trẻ mồ côi nầy phải dùng chữ “Rải” ra khắp thế giới mà nhiều nhứt ở Mỹ rồi đến Canada Pháp Úc…. nhưng biết đâu Tôi không có cái may mắn còn sống vì gần 80 đứa bị tai nạn máy bay tan xác. 4 ngàn trẻ là gần 8000 Cha và Mẹ VN sở dĩ tôi nói gần là vì có những trẻ như Tôi thì Cha không phải là người Việt mà lại là một người Mỹ. Gần trăm trẻ tan xác gần 4 ngàn trẻ rải ra trên nhiều nước. Có Cha Mẹ nào nhỏ 1 giọt lệ xót thương ; có người Việt Nam nào trào nước mắt khóc cho những trẻ bạc phần? Bản nhạc Lòng mẹ của Y Vân làm biết bao người nghe rung cảm nhớ tới Mẹ cũng như bao nhiêu bản nhạc bài thơ ca tụng về Mẹ. Tôi gần như Vô Cảm chẵng những vô cảm mà còn không muốn nghe và những bài ca ca tụng về tình Cha Tôi cũng không muốn nghe mà Tôi chỉ thích nghe Ba Tôi nói hay rầy la Tôi, Tôi còn thích nghe hơn Thơ nhạc Tình Phụ Mẫu Tử Vn; trong khi thời bình cũng như thời chiến có hàng triệu hay mấy triệu trẻ Mồ Côi; Chùa nuôi, Nhà Thờ nuôi, Tư nhân cũng mở trung tâm nuôi trẻ mồ côi ; Trẻ mồ côi nhiều như thế thì có phải Tình Phụ Tử Mẫu tử Thiên liêng nay đã cạn kiệt? Tình người đã cạn thì Dân Tộc làm sau tồn tại!!!!

Cha Tôi đã viết:

“Con Gái của người ta”

thì Tôi xin đáp lại:

“Cha của Người ta, là Ba của Tôi”. I love you Forever. Daddy.

Thiếu Ngủ Sẻ Ảnh Hưỡng Đến Sức Khõe Con Người Thế Nào

BS. Hồ Ngọc Minh

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com

Giấc ngủ rất quan trọng cho con người. Trẻ em cần ngủ để lớn, và người lớn cần ngủ để bồi dưỡng, tái tạo lại trí nhớ cùng các tế bào trong cơ thể. Nghiên cứu cho thấy con người cần ngủ đủ 7 tiếng rưỡi mỗi ngày, và tối thiểu là 6 tiếng nếu lỡ ăn gian một vài đêm.

Theo thống kê mới nhất, 40% dân Mỹ, và 70% thanh thiếu niên Mỹ không ngủ đủ giấc. So với thế hệ 40 năm về trước, người Mỹ ngủ ít đi 2 giờ mỗi đêm. Nguyên do có thể vì sự tiến bộ của nền văn minh, nhiều đèn điện, nhiều ti vi, nhiều computer, nhiều phim ảnh hơn v.v… tràn vào phòng ngủ, và leo lên cả giường ngủ.

Có nhiều người Mỹ cố cãi bướng, để dành cho giấc ngủ ngàn thu, ngủ bù luôn một thể!

Những gì xảy ra cho cơ thể khi bạn thiếu ngủ?
1. Ảnh hưởng đến hệ thống tim mạch:
Một nghiên cứu đăng trên tờ báo y khoa Sleep cho biết những người ngủ ít hơn 6 giờ mỗi đêm sẽ có vấn đề với hệ thống tim mạch, không nhiều thì ít, thí dụ như nghẽn mạch máu hay nhịp tim đập bất thường. Hệ quả là nguy cơ bị trụy tim hay tai biến mạch máu não tăng cao. Tệ hơn nữa, một nghiên cứu khác từ trường Đại Học Harvard cho biết trong số những người ngủ dưới 5 tiếng mỗi ngày, 15% sẽ chết bất đắc kỳ tử, chết non, vì bất cứ các loại bệnh tật hay đột biến tim mạch xảy đến.
2. Ảnh hưởng đến độ phản xạ và sự thăng bằng của cơ thể:
Sau 24 tiếng đồng hồ không ngủ cơ thể sẽ mất thăng bằng, độ phản xạ sẽ lờ đờ, loạng quạng như người say rượu vừa uống xong 5 ly Cognac hay Martel, theo như một nghiên cứu khác đăng trên nguyệt san Nature. Trong tường hợp cấp bách thiếu ngủ, một nghiên cứu khác của trường Đại Học Loughborough bên Anh Quốc cho biết, bạn có thể ăn gian, “recharge lại bình” bằng cách uống một ly cà phê ấm và đi ngủ khoảng 20 đến 30 phút. Cà phê Mỹ Americano thường chứ không phải cà phê sữa đá, cà phê phin, hay Starbuck đâu nhé. Một chút cà phê giúp cho tế bào não “tươi mát” nhanh chóng trong giấc ngủ ngắn hạn. Mẹo nầy đã giúp cho những người lái xe đường xa được tỉnh táo hơn.
3. Thiếu ngủ làm cho bạn mau đói, thèm ăn hơn:
Chất hormone Leptin tiết ra trong bao tử có nhiệm vụ điều hòa, biến đổi thức ăn dư thừa ra mỡ, và là tín hiệu báo về não khi bao tử đã no. Người ngủ dưới 5 tiếng mỗi ngày, chất Leptin nầy giảm đi 15.5%, theo nghiên cứu của trường Đại Học Wisconsin. Như thế khi thiếu ngủ, tín hiệu báo no sẽ yếu đi, bạn sẽ thấy đói hơn và ăn nhiều hơn.
4. Thiếu ngủ làm cho bạn… phì ra nhanh hơn:
Hệ quả của điều 3 trên đây, người thiếu ngủ, “vòng đai” sẽ bự hơn, chỉ số sức nặng cơ thể BMI tăng lên 3.6% theo nghiên cứu từ trường Đại Học Stanford. Và nếu bạn ngủ dưới 5 giờ mỗi đêm, trung bình ngày kế tiếp bạn sẽ ăn nhiều hơn khoảng 559 calories, căn cứ theo một nghiên cứu đăng trên tờ American Journal of Clinical Nutrition.
5. Làm tăng áp suất máu:
Một người ngủ dưới 6 tiếng, áp suất máu chỉ số trên (systolic) có thể tăng lên 132 thay vì dưới 120 được kể là bình thường. Một loại thuốc ngủ mới có tên Belsomra đã được cơ quan FDA cho phép bán sẽ giúp đỡ bệnh nhân mất ngủ, ít phản ứng phụ hơn la thuốc Ambien.
6. Tăng nguy cơ của bệnh tiểu đường:
Nghiên cứu từ trường đại học Yale cho biết, đa số người ngủ dưới 6 tiếng mỗi ngày không sớm thì muộn sẽ bị bệnh tiểu đường cho dù có tập thể dục thể thao đều đặn. Chỉ cần một tuần lễ thiếu ngủ, nguy cơ bị bệnh tiểu đường tăng lên gấp 3 lần.
7. Ảnh hưởng đến hệ thần kinh:
Thí dụ bạn không ngủ 19 tiếng liên tiếp mỗi ngày, trong ba ngày, tế bào não sẽ bị hủy hoại, bị… bức tử và xác chết của chúng sẽ đóng vảy (plaque) đưa đến tình trạng bị mất trí nhớ vì bệnh Alzheimer. Thêm vào đó, người thiếu ngủ dễ bị bệnh phiền muộn hơn.

So với tất cả các loài động vật trên quả địa cầu nầy, chỉ có con người là ăn gian giấc ngủ. Người thiếu ngủ sẽ sống không toàn vẹn trong khi thức và chắc chắn sẽ đi ngủ giấc ngủ dài khá sớm hơn những người khác.

Xin hỏi bạn có phải là một trong những người để dành giấc ngủ cho giấc ngủ ngàn thu hay không?

 

Tuổi thọ bị mất như thế nào do thuốc lá, rượu, ma túy

Dự án nghiên cứu của Trung tâm Kiểm soát Phòng ngừa dịch bệnh (CDC) và Cục Quản lý An toàn Giao thông Quốc gia Mỹ đã đưa ra những số liệu tính toán cụ thể về ảnh hưởng của từng chất gây nghiện phổ biến (thuốc lá, đồ uống có cồn và ma túy) đối với tuổi thọ người sử dụng.

Hút 20 điếu thuốc mỗi ngày sẽ lấy đi 10 năm tuổi thọ, uống 2 cốc rượu bia mỗi ngày giảm 23 năm sống, một liều methadone làm bạn tiến đến cái chết nhanh thêm 13 giờ.

Tuổi thọ bị mất đi do thuốc lá, rượu, ma túy

Tuổi thọ bị mất đi do thuốc lá, rượu, ma túy

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện thuốc lá

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện thuốc lá

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện ruou bia

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện ruou bia

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện cocaine

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện cocaine

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện ma túy đá

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện ma túy đá

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện methadone

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện methadone

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện Heroin

Tuổi thọ bị mất đi cho người nghiện Heroin

Tuổi thọ bị mất đi do thuốc lá, rượu, ma túy - so lieu

Tuổi thọ bị mất đi do thuốc lá, rượu, ma túy – so lieu

Lê Nguyễn (Theo Topix)

Đời bất hạnh của người phụ nữ Việt bị sát hại ở Hàn Quốc

Lấy chồng Hàn Quốc thông qua đường dây tuyển vợ với mong ước đổi đời, giúp đỡ cha mẹ, Ngân sang nước bạn làm dâu và sau đó bị chồng đuổi khỏi nhà vì vô sinh. Cô sống bất hợp pháp trước khi bị người đàn ông mới quen sát hại.

Căn nhà ọp ẹp, cũ nát rộng hơn 15 m2 nằm sát con rạch nhỏ thuộc phường 2, quận 4, TP HCM hai ngày nay không khí ảm đạm, tang thương. Nhiều người thân trong gia đình Nguyễn Thị Thanh Ngân liên tục lật mở những tấm hình của nạn nhân, tay quẹt nước mắt. Tiếng kinh cầu, tiếng khóc rấm rứt bao trùm xóm lao động nghèo.

Ông Nguyễn Ngọc Minh (60 tuổi), cha của Thanh Ngân nặng nhọc lê đôi chân bị khớp đón tiếp khách đến chia buồn nhưng chỉ được một lúc, ông ngồi phịch xuống sàn nhà ẩm ướt, mắt thẫn thờ nhìn về di ảnh con. “Lúc đại sứ quán bên kia gọi điện báo tin, tai tui ù đi, không tin vào điều mình nghe… Tui mất đứa con gái rồi…”, ông Minh gục đầu xuống đốt thuốc liên tục.

Thanh Ngân và chồng người Hàn Quốc

Thanh Ngân và chồng người Hàn Quốc

Quê ở Bến Tre, lên Sài Gòn lập nghiệp hơn 20 năm, ông Minh chọn mảnh đất ven con rạch làm chốn dung thân. Điều kiện kinh tế khó khăn, mẹ lại mắc bệnh ung thư nên ngay từ nhỏ, Ngân, đứa con gái út đã phải bươn chải phụ cha kiếm tiền chạy chữa cho mẹ. Sáu năm trước, mẹ Ngân qua đời.

Đầu năm 2012, ông Minh được con gái út báo tin đang quen một chàng trai người Hàn Quốc tên Kim Hyun Jun và muốn tổ chức đám cưới. “Hỏi tuổi mới biết anh ta sinh năm 1973, gấp đôi tuổi nó nhưng thấy đường hoàng, lịch sự, con gái lại mến thì bậc làm cha phải chấp thuận. Tui chạy vạy vay tiền về làm cái lễ nhỏ để chúng nó thành vợ chồng”, ông Minh kể và cho biết sau này mới hay tin con gái được người đàn ông Hàn Quốc chọn thông qua đường dây tuyển vợ.

Sau đám cưới, tháng 6/2012, Ngân theo chồng về sinh sống tại tỉnh Jeju (Hàn Quốc). Từ đó đến nay, Ngân có gọi điện chứ chưa về thăm nhà lần nào. “Lúc đầu nó bảo có công việc ổn định, cả nhà ai cũng mừng vì nghĩ cuộc đời Ngân sẽ khác ba mẹ, anh chị nó…”, nói đến đây ông Minh lại quay mặt đốt thuốc.

Hình cưới của Thanh Ngân và chồng người Hàn Quốc. Ảnh: Gia đình cung cấp

Cách đây 6 tháng, ông Minh mới biết tin vợ chồng Ngân đã ly hôn. Ngân bị gia đình chồng đuổi ra khỏi nhà, sống lang thang bất hợp pháp tại Hàn Quốc. “Lý do là cưới nhau đã lâu nhưng Ngân không sinh được con, đi khám bị kết luận vô sinh nên nó bị gia đình chồng đuổi đi. Tui với mấy anh chị nó cũng kêu về nhà nhưng nó bảo ở lại làm một thời gian kiếm chút tiền rồi mới về…”, ông Minh kể.

Thu mình trong góc nhà, chị Tuyết Hồng (33 tuổi, chị cả trong gia đình) ngồi đọc những tin nhắn cuối cùng với em gái. Tiếng nói đứt quãng, nước mắt giàn giụa, chị cho biết Ngân sinh ngày 24/11/1992. Cách đây vài ngày, mọi người ở nhà mua cái bánh sinh nhật 25.000 đồng về chụp hình, thổi nến rồi gởi qua facebook cho nó. “Thấy hình, tin nhắn chúc mừng, Ngân lập tức gọi về khóc quá trời rồi nói Tết năm nay sẽ về luôn vì ở bên này khổ quá. Tui có nói nó về đi, về nhà sướng khổ gì có nhau là được rồi. Thế mà…”, chị Hồng khóc nấc.

Ông Minh cho biết, hiện tại ông gọi điện nhiều nơi để vay tiền cho anh con trai thứ 2 qua Hàn Quốc đưa thi thể em về nước, chi phí dự tính hết khoảng 40-50 triệu. “Qua giờ tui chạy vạy mượn được 5 triệu rồi bà con quyên góp mấy triệu nữa, tui sẽ cầm cố căn nhà này để đưa con bé về. Nó phải về với gia đình chứ không thể lạnh lẽo một mình nơi xứ người”, ông Minh nói.

Bà Nga, hàng xóm của ông Minh cũng chia sẻ, gia đình Ngân đã khổ giờ còn khổ thêm. Căn nhà dột nát hư hỏng mà có tới 13 người ở. “Bà con lối xóm mỗi người cùng quyên góp một ít để đưa Ngân về. Lúc ở nhà tính nó tội lắm, nhà nghèo khó nên từ nhỏ đã biết phụ giúp cha mẹ”, bà Nga thở dài.

Trước đó, ngày 30/11, ông Minh được Đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc báo tin con gái ông Nguyễn Thị Thanh Ngân (22 tuổi) bị một người Hàn Quốc tên Kim Hee Cheol sát hại tại một nhà nghỉ. Người này ngay sau đó tự thú và bị cảnh sát nước sở tại bắt chờ điều tra nguyên nhân.

Duy Trần

Ý kiến bạn đọc (VNExpress)

Em nghèo đi lấy chồng xa/ Phụ lo cơm áo cho nhà ấm êm/ Ngờ đâu má phấn môi mềm/ Vướng vào nghịch cảnh, nổi niềm xót xa/ Một mình giữa chốn phong ba/ Tìm đâu bến đổ, phận hoa sứ người/ Mất em… mất một cuộc đời/ Thương em thương lắm, sao trời bất công?

Xin chia buồn nhưng các bạn đừng chỉ vì một ít tiền mà lấy Hàn, Đài… sang đó các bạn chỉ là ô sin, là cái máy sinh sản mà thôi. Tôi đã sống và làm việc nhiều năm ở Nhật, Hàn và thấy cuộc sống các cô dâu Việt phần nhiều là nô lệ.

Nhưng vấn đề ở chỗ họ là những người nghèo khổ, làm gì có điều kiện đọc những tin tức này, dân nghèo nói đã đành còn chính quyền địa phương, sao không in những bài báo liên quan ra cho ai có ý định lấy chồng ngoại đọc nhỉ ?

Có Anh Việt Kiều Mỹ, Úc, Đức Hay Canada Chịu Lấy Em Không

CHÀO MỌI NGƯỜI !!

Tình trạng bản thân giờ không ổn lắm lên đây nhờ anh em lên dây cốt dùm . tình hình là thế này …..

Em Muốn Lấy Chồng Việt Kiều

Em Muốn Lấy Chồng Việt Kiều (Hinh minh hoa)

Hiện tại e đã quá đủ kinh nghiệm quen trai việt bằng 1 mối tình 4 năm đã trãi qua . Anh rất tốt nhưng tốt dến đâu giờ em cũng ngán rồi. Em ngán người yêu ,ngán công việc và cuộc sống ở đây quá rồi ( em đang ở Đà Nẵng ) .Lại nổi lên muốn lấy chồng nước ngoài .khổ nổi em không biết tiếng anh nên quất mấy anh việt kiều là chắc nhất. chính vì thế nên mong được anh chị nào quen hay biết mấy anh việt kiều kiếm vợ thì giới thiệu giúp em.. mọi chuyện tốt đẹp em sẻ hậu tạ .

em xin giới thiệu bản thân một chút xem có được không nè :
em tên : Hương
năm nay : 23 tuổi
chiều cao : 1m66
cân nặng : 53kg 
Ngoại hình : tốt 
Mong mấy anh chị giúp đở để em mau có chồng cho ba mẹ em đở nợ ..^^ =))

Tôi muốn ngoại tình để trả thù chồng

Tôi gặp anh khi hai đứa đã ra trường và đều đang làm việc ở những công ty danh tiếng. <>Tình yêu nảy nở ngay sau lần gặp gỡ đầu tiên trong cuộc họp giữa hai công ty để triển khai chung một dự án. Những buổi cà phê, những cuộc điện thoại hỏi han nhau suốt cả ngày đã khiến chúng tôi xích lại gần nhau hơn.

Tôi muốn ngoại tình để trả thù chồng

Tôi muốn ngoại tình để trả thù chồng

Yêu nhau được 5 tháng thì chúng tôi vượt rào. Anh cũng đã 27 và tôi đã 25 tuổi nên khá chín chắn. Khi yêu anh rất yêu chiều tôi vì thế sau 1 năm yêu nhau chúng tôi làm đám cưới.

Nhà anh quê ở Hà Tĩnh rất nghèo, anh lại là con trưởng nên dâu trưởng là tôi cảm thấy rất áp lực. Song xác định chỉ phải ở lại nhà chồng có 1 tuần sau cưới nên bao nhiêu ấm ức, buồn tủi ngày đầu về làm dâu tôi đều cho qua hết.

Một tuần làm dâu nhà anh, tôi đã cảm nhận được bố mẹ chồng rất cổ hủ. Đặc biệt bố mẹ chồng khá gia trưởng. Họ luôn căn dặn tôi đủ đường về truyền thống của cả gia đình, dòng tộc. Nhiều lần tôi không khỏi chóng mặt ù tai mà vẫn phải cố vâng dạ cho phải phép.

Rồi cũng đến ngày hai vợ chồng được lên lại thành phố làm việc. Từ ngày lấy chồng, tôi đã tự nguyện bỏ hết thói quen thời con gái để mong hòa hợp với anh. Song càng ngày, tình yêu trong tôi với chồng càng giảm. Hàng ngày đối mặt với tính gia trưởng, độc đoán, vũ phu của anh mà tôi thấy chán nản và hối tiếc.

Lúc nào, anh cũng chỉ chăm chăm lo cho nhà nội. Còn nhà bố mẹ vợ ở gần mà rất ít khi anh về thăm hỏi, ngoại trừ những lúc bắt buộc phải xuất hiện. Tôi có góp ý thì anh nói: “Lấy chồng phải theo chồng. Bố mẹ vợ không quan trọng bằng bố mẹ đẻ của tôi được”.

Rồi tôi mang bầu. Đường về quê chồng đi lại xa xôi là vậy, lại thêm tôi bị ốm nghén nặng nhưng anh vẫn chẳng thèm quan tâm và vẫn bắt vợ về quê liên tục. Nếu tôi từ chối không về là y như rằng bị anh chửi rủa: “Có con dâu như cô thì mất gốc”. Và chắc chắn, nếu cãi lại, tôi sẽ bị anh đánh cho mấy cái bạt tai đau điếng muốn ngất lịm.

Khổ sở vì tính gia trưởng, ích kỷ của chồng chưa đủ, tôi còn phải chịu trận với những ghen tuông vô lý của anh. Vì làm PR tại một khách sạn 5 sao lớn, nên công việc của tôi đòi hỏi phải ăn mặc đẹp. Khi thì trang phục áo dài, lúc lại juyp ngắn công sở. Nhưng đã rất nhiều lần, anh lấy kéo cắt tan tành gần chục bộ đồng phục của tôi.

Sợ bị cấp trên khiển trách, tôi lại phải lén chồng may đồng phục. Anh phát hiện ra cứ bắt tôi phải mặc quần đi làm. Đã có lúc tôi phải để hết đồng phục ở chỗ làm và đến nơi thì lấy ra thay. Tôi chẳng dám thoa son phấn hoặc xức nước hoa mỗi khi đi làm nữa.

Vì có hình thức khá ưa nhìn nên dù có con nhỏ, tôi vẫn được rất nhiều người đàn ông tán tỉnh. Tuy nhiên, tôi là người không thích ong bướm và vẫn luôn sống vì con. Nhưng nhiều lúc thấy chồng như vậy, tôi ấm ức chán nản đến tột độ dù chưa bao giờ có ý định phản bội chồng.

Như hôm cuối tuần trước, vì người bạn làm cùng có việc gia đình đột xuất phải về quê. Cô bạn ấy có gọi điện nhờ tôi làm thay ca. Tôi đồng ý và sáng chủ nhật vẫn dắt xe đi làm bình thường. Khi đi tôi có căn dặn anh ở nhà lo cho con ăn uống thứ này thứ nọ.

Vậy mà buổi chiều vừa đặt chân về nhà, anh đã lao vào đấm đá tôi thâm tím mặt mày chỉ vì tội “Mày ra khỏi nhà ngày nghỉ mà không báo trước vài hôm”. Tôi ê chề và chẳng muốn giải thích gì nữa.

Buổi tối hôm ấy, tôi gọi điện về quê kể rõ sự tình cho ông bà biết. Ông bà chẳng những không mắng con trai được một câu lại còn ra sức bênh con. Bố mẹ chồng còn bảo tôi làm vậy là sai vì chẳng biết giữ hòa khí gia đình.

Cứ mỗi lúc chán chồng, tôi lại cảm thấy ân hận vì đã lấy người chồng gia trưởng và ghen tuông vô lối như vậy. Tình yêu với chồng trong tôi đã dần chết hết. Tôi đang sống chỉ vì đứa con nhỏ của mình.

Đôi lúc, quá uất ức với chồng và nhà chồng, tôi muốn ngoại tình thực sự để trả thù. Tôi muốn anh phải ân hận vì đã đẩy vợ đến con đường này. Tôi muốn anh phải nhục nhã vì bị vợ cắm sừng lúc nào không biết.

Nguồn : 24h.com.vn