Vì Sao Con Gái Tại Việt Nam Thích Lấy Chồng Việt Kiều Mỹ

Con gái Việt Nam thích lấy chồng Việt Kiều Mỹ vì họ có thể định cư tại một quốc gia vĩ đại nhất thế giới. Hoa Kỳ là một quốc gia đầy lòng nhân đạo vì nơi đây có nhiều sắc dân, đủ màu da, từ da trắng, đen, vàng và thậm chí da đỏ. Và nước Mỹ nổi tiếng là vùng đất cơ hội cho mọi công dân phát triễn tài năng và sự nghiệp một cách bình đẵng, dù cho người đó sinh ra từ gia đình thượng lưu hay bần cố nông trong xả hội. Tất cả mọi người đều có cơ hội công bằng để cố gắng và phát triễn tài năng của mình. Điều quang trọng khác là phụ nữ VN thích lấy chồng VK vì họ có thể sống ỡ nơi sạch sẻ, thời tiết mát mẻ, thực phẫm sạch sẻ, nền giáo dục tiên tiếng, và dể kiếm tiền.

Người Việtnam Hải ngoại tại Đám Cưới

Người Việtnam Hải ngoại tại Đám Cưới

Hiện nay có vài thành phần phụ nữ Việtnam muốn lấy chồng ViệtKieu. Một phần con gái VN do hoàn cảnh nghèo khổ tại quê nhà, muốn thay đổi cuộc đời bằng cách lấy chồng đàn ông hải ngoại để họ có cơ hội làm giàu. Thành phần khác là phụ nử giàu có tại VN, trung lưu, trí thức, quan chức, đại gia, các sao, muốn tìm chồng VK để họ có thể định cư ỡ quốc gia tiên tiến, công bình, dân chủ và nhân ái. Họ cũng muốn sang Hoa Kỳ để phát triễn về thương mại, kinh doanh về bất động sãn, mỡ nhà hàng, tiệm nail, v.v. một cách an toàn. Số phụ nữ còn lại muốn lấy chồng tại Mỹ vì họ không tìm được chồng trong nước hay ghê sợ đàn ông trong nước bởi các hành động vủ phu và bạo lực (domestic violence), nên họ tìm đàn ông VK để được đối xữ lịch sự và văn minh.

Nói chung, con gái muốn rời khỏi Vietnam bỡi một số yếu tố, nổi bật nhất là những vấn đề môi trường như ô nhiễm không khí và chất lượng của nước uống và an toàn thực phẩm kém. Rất nhiều người lo lắng về giáo dục cho con cái họ và kế hoạch nghỉ hưu của mình. Hầu hết thực phẫm bán ngoài chợ hay trong nhà hàng đều sữ dụng hóa chất từ Trung Quốc để bảo quãn và làm cho ngon miệng hơn, nhưng các chất này sẻ ãnh hưỡng rất lớn đến sức khõe sau này của mọi người, khi sức đề khán trong cơ thể yếu đi, bệnh tật sẻ xuất hiện. Họ muốn sống tại Mỹ để con cái được hấp thụ nền giáo dục tiên phong nhất thế giới và học sinh không phải đóng bất cứ lệ phí nào từ lớp một đến lớp 12. Lên đại học thì sẻ được lãnh tiền trợ cấp (Financial Aid) nếu thu nhập của cha mẹ thấp.

Mặt khác, một số phụ nữ giàu có Việt Nam muốn di cư sang Mỹ, rỏ ràng vị ảnh hưỡng do môi trường chính trị. Tầng lớp trung lưu, giàu có, quan chức, doanh nhân đã phải chịu đựng sống trong luật pháp lõng lẻo của xả hội nên họ cảm thấy lo lắng cho sự lung lai và không an toàn về tài sãn của mình. Nên họ luôn tìm cách để sang Mỹ sinh sống và bảo vệ tài sãn của mình. Vào năm 2014 và 2015 hàng loạt người giàu có hay quan chức tại Trung Quốc đã sang Mỹ để kinh doanh bằng cách mua bất động sãn. Nhiều người đã tìm cách lo cho con gái sang Mỹ để giữ vững tiền bạc và mỡ kinh doanh bên Mỹ. Thông thường các phụ nữ này rất kén chọn trong việc tìm chồng tại USA vì họ là những người giàu có.

Đối với người Trung Quốc (China) và Phi Luật Tân (Philippines), Hoa Kỳ được mệnh danh là vùng đất tự do với cơ hội phát triễn không giới hạn. Do đó người Trung Hoa và Phi đã tìm cách đến Hoa Kỳ sinh sống và kinh doanh. Rất nhiều người giàu có ỡ hai quốc gia này cho con cái du học tại Mỹ và tìm cách ỡ lại đây. Một số người giàu có, quan chức, đại gia, trung lưu thì sang đây theo chương trình EB-5 (viết tắt của Employment Base Fifth). Đây là chương trình sang Mỹ nhanh nhất theo diện đầu tư. Nói kỹ hơn là số tiền mà họ có để đầu tư vào nước Mỹ là $500,000. Mỗi năm có hàng ngàn người sang đây theo chương trình này. Số còn lại là tìm đàn ông người Mỹ gốc Hoa hay Phi và ngay cả người Mỹ gốc để tiến đến hôn nhân và được bảo lãnh sang USA theo diện vợ chồng.

Theo cá nhân tôi, tất cả con gái Vietnam đều thích sống bên Mỹ vì thời tiết lạnh, sẻ làm cho làn da của mấy cô xinh đẹp hơn, trắng tự nhiên, nõn nà, và sexy. Nhất là nếu quý cô định cư tại tiểu bang California thì xem như là chúng ta trúng số độc đắt mà có thưỡng nữa. Tôi có vài người bạn gái tại Saigon và họ phải che kín mặt mổi khi ra đường để giừ cho da không bị đen, đến nổi có nhiều người bị mốc da luôn. Tại Hoa Kỳ, thì quý cô sẻ không cần bịt mặt gì hết mà làn da không bị đen mà còn trắng trẻo tự nhiên nữa. Nên quý cô thấy Việt Kiều thường nhìn trẻ hơn người trong nước khoãn 10 tuổi là vậy đó.

Nếu bạn là một phụ nữ sống tại Vietnam, có thể cho chúng tôi biết lý do nào bạn muốn tìm chồng Việt Kiều Mỹ hay không? Cám ơn và chúc an lành!

2015: Một năm nhìn lại Di Dân Việt Nam sang Hoa Kỳ định cư

Theo bản báo cáo mới nhất của Ban Nghiên Cứu Quốc Hội Hoa Kỳ, Việt Nam đứng hàng thứ tư trong danh sách của những quốc gia có đông người di dân nhất đang chờ đợi để sang Hoa Kỳ theo các diện bảo lãnh thân nhân gia đình.

Di Dân Việt Nam sang Hoa Kỳ định cư

Di Dân Việt Nam sang Hoa Kỳ định cư

Hiện tổng cộng có 155,000 di dân đang chờ đợi duyệt xét theo diện bảo lãnh theo thứ tự ưu tiên, bao gồm 6,400 con của các công dân Mỹ, 8,700 con độc thân của thường trú nhân, 64,000 con đã có gia đình của các công dân Mỹ, và 170,000 anh chị em của các công dân Hoa Kỳ.

Để nhìn lại một năm vấn đề di dân của người Việt Nam, chúng ta sẽ duyệt lại những thay đổi trong những điều luật di trú đã xảy ra trong năm 2014 và ảnh hưởng đến cộng đồng Việt Nam ra sao.

Những sự thay đổi mới nhất và quan trọng nhất đã xảy ra vào cuối tháng 11 năm 2014 khi Tổng thống Obama loan báo về Tác Động Hành Pháp của ông. Vấn đề này bao gồm:

  • Nới thêm số tuổi của những người hợp lệ chương trình Tạm Hoãn (Thi Hành Lệnh Trục Xuất) Của Những Người Đến (Hoa Kỳ) Từ Thơ Ấu (tức Deferred Action for Childhood Arrivals, gọi tắt là DACA), bao gồm những người đến Mỹ trước 16 tuổi và hiện đang ở Hoa Kỳ từ ngày 1 Tháng Giêng năm 2010; tăng thời gian của chương trình DACA và giấy phép được làm việc tăng từ 2 năm đến 3 năm. Thời gian duyệt xét bắt đầu từ Tháng Hai năm 2015.
  • Cho phép cha mẹ của các công dân Mỹ và thường trú nhân từng ở Hoa Kỳ từ ngày 1 Tháng Giêng năm 2010 được tạm hoãn thi hành lệnh trục xuất và được quyền làm việc trong 3 năm theo chương trình Tạm Hoãn (Thi Hành Lệnh Trục Xuất) Vì Trách Nhiệm Cha Mẹ (tức Deffered Action for Parental Accountability program, gọi tắt là DAPA). Những người này phải qua kiểm tra lý lịch cá nhân. Đơn sẽ được Sở di trú chính thức nhận từ Tháng Năm 2015.
  • Mở rộng thêm lợi ích cho những người được miễn trục xuất tạm thời vì cư ngụ bất hợp pháp, bao gồm người hôn phối và các con của các thường trú nhân và các con của công dân Hoa Kỳ, và
  • Nhẹ nhàng hơn với những đòi hỏi cần chứng minh hoàn cảnh “vô cùng khó khăn”.

Vấn đề con nuôi: Vào tháng 9 năm 2014, sau 6 năm thương lượng, Hoa Kỳ và Việt Nam sau cùng đã thành hình một Hiệp định con nuôi mới. Hiệp định con nuôi mới này được gọi là Chương Trình Con Nuôi Đặc Biệt và cho phép việc nhận con nuôi theo ba loại trẻ em sau đây:

  • Trẻ em với tình trạng y tế không tốt, chẳng hạn như bị bệnh liệt kháng HIV, và những trẻ em bị tàn tật,
  • Trẻ em ít nhất từ 5 tuổi và đến 15 tuổi,
  • Trẻ em trong nhóm có nhiều anh em ruột, từ hai em trở lên, và ít nhất trong số này phải có em dưới 16 tuổi.

Sự thay đổi quan trọng thứ hai trong Chương Trình Con Nuôi Đặc Biệt là những em này sẽ được chọn bởi nhà nước Việt Nam. Điều này có nghĩa là các cơ quan của nhà nước Việt Nam sẽ cung cấp cho những cha mẹ muốn nhận con nuôi những thông tin về một hoặc nhiều trẻ em hợp lệ để được nhận làm con nuôi. Cha mẹ nuôi có thể chọn một trong những em này hoặc từ chối tất cả.

Thay đổi quan trọng thứ ba là chỉ có hai văn phòng con nuôi ở Hoa Kỳ có thể tham dự Chương Trình Con Nuôi Đặc Biệt. Hai văn phòng này là Dillon International và Holt International Children’s Services. Chỉ có hai văn phòng này có thể làm việc trực tiếp với nhà nước Việt Nam trong việc duyệt xét những hồ sơ con nuôi.

Luật Bảo Vệ Tuổi Trẻ Em (CSPA): Vào tháng 6 năm 2014, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ – một cách bất ngờ và thật đáng buồn, đã từ chối việc thay đổi Luật Bảo Vệ Tuổi Trẻ Em. Họ nói rằng vấn đề này thuộc về quốc hội. Vì thế, nhiều trẻ em trên 21 tuổi của hai diện bảo lãnh F3 và F4 phải đợi cho đến khi cha mẹ đến Hoa Kỳ và nộp đơn bảo lãnh các em theo diện F2B.

Liệu chúng ta có thể kỳ vọng về việc Cải Tổ Di Trú trong năm 2015 không?

Đây là vấn đề thuần túy chính trị. Sẽ có sự cải tổ rõ rệt nếu các dân biểu thấy rằng điều này sẽ mang lại nhiều phiếu bầu hơn để giữ chân họ trong nghị trường. Tác Động Hành Pháp của Tổng thống Obama chỉ là thước đo tạm thời. Để đạt được việc cải tổ di trú thực sự sẽ đòi hỏi hành động cụ thể của quốc hội.

Diện bảo lãnh F2A dành cho vợ-chồng và con độc thân dưới 21 tuổi của các Thường trú nhân tiếp tục tiến nhanh với thời gian chờ đợi khoảng một năm rưỡi để hồ sơ đáo hạn.

Diện bảo lãnh F2B dành cho các con độc thân và trên 21 tuổi của các Thường trú nhân vẫn phải đợi trên 5 năm, nhưng ngày đáo hạn của diện này hiện cũng tiến rất nhanh.

Thống kê mới nhất cho thấy Hoa Kỳ đã thu nhận số sinh viên quốc tế du học cao nhất trong lịch sử, đã đón nhận 819,644 sinh viên chưa tốt nghiệp và sinh viên hậu đại học vào các trường đại học khắp nơi đến đất Mỹ. Sinh viên đến từ ngoại quốc đã thêm vào gần 24 tỷ Mỹ kim cho nền kinh tế Hoa Kỳ. Số sinh viên du học từ Trung cộng xin học tại các trường đại học ở Hoa Kỳ đã tăng gần 235,000 người.

Thẻ Xanh cho người đầu tư: Số đơn chấp thuận chiếu khán EB-5 cũng tăng đáng kể, mặc dù thời gian duyệt xét lâu hơn thời gian bình thường là 13.8 tháng do Sở di trú quy định. Năm 2014 đã có 11,000 hồ sơ EB-5 nộp với Sở di trú, bằng ¼ tổng số hồ sơ EB-5 từ khi chương trình được bắt đầu từ năm 1990. Ngoài ra cũng trong năm 2014, Sở di trú đã nhận 2,500 đơn xin thẻ xanh dài hạn 10 năm (I-829), và 270 đơn xin thành lập trung tâm vùng (I-924). Sở di trú có kế hoạch xét 1,000 hồ sơ EB-5 một tháng kể từ đầu năm 2015.

Tóm lại, đến Hoa Kỳ vẫn là cách chọn lựa hàng đầu của hầu hết di dân, kể cả di dân người Việt Nam.

Theo: Đầu tư Mỹ – Báo Trẻ Online

Tại sao dân tộc Việt Nam mãi nghèo nàn và lạc hậu?

Việt Nam – tiền đâu cho vẻ hào nhoáng hiện tại

Với những người rời Việt Nam vào thập niên 90, hẳn vẻ mặt của xã hội Việt Nam có rất nhiều thay đổi. Nhà cao tầng mọc lên san sát, các công trình công cộng như đường sá, cầu cống thi nhau xuất hiện. Xe hơi chạy nhan nhản, cái cảnh xe gắn máy chạy đầy đường đã giảm đáng kể, xe đạp không còn là phương tiện giao thông chính như trước đây. Hệ thống internet giăng khắp mọi nẻo đường.

Việt Nam – tiền đâu cho vẻ hào nhoáng hiện tại

Việt Nam – tiền đâu cho vẻ hào nhoáng hiện tại

Tiền đâu cho vẻ hào nhoáng ấy? Đó chính là tiền của thiên hạ, tiền của những nhà đầu tư ngoại quốc, tiền đi vay mượn, tiền của Việt Kiều gởi về; tiền của người Việt thực sự làm ra cũng có đấy, nhưng tổng thể thì chẳng bao nhiêu so với các nguồn trên, chỉ đủ để là cái bung xung để chính phủ Việt Nam đánh bóng công trạng của mình.

Từ khi Việt Nam mở cửa, các nhà đầu tư ngoại quốc nhảy vào. Họ tham gia đấu thầu các chương trình công cộng, như cầu cống, đường sá, các nhà máy thủy điện. Hầu hết các đường sá sang trọng hay những cây cầu đẹp đẽ mới được xây dựng tại Việt Nam đều là do tiền của thành phần này. Cái này có lẽ là cái làm nên sự khác biệt, vì họ không chỉ đưa 1 lượng tiền rất lớn vào Việt Nam mà còn đưa vào cả kỹ thuật, quy trình công nghệ hiện đại. Nhiều công trình tại Việt Nam, người Việt không thể làm nổi, cho dù có tiền.

Ngoài ra, sau khi cầu nối ngoại giao được mở ra, rất nhiều nước viện trợ cho Việt Nam, với hình thức không lãi hoặc lãi thấp, với số tiền nhiều tỉ đô la mỗi năm. Nổi bật nhất trong những nước này là Úc, Nhật và Thụy Điển. Chính phủ Việt Nam dùng số tiền này cho các chương trình khác nhau (tôi không đề cập vấn đề tham những ở bài viết này). Những chính sách của nhà nước hay những chương trình tài chánh tại Việt Nam, đều xuất phát từ nguồn vay này.

Mỗi năm, Việt Kiều gởi về nước khoảng 10 tỉ đô la mỗi năm, tương đuơng 1/10 GDP của Việt Nam. Điểm đặc biệt của số tiền nay là dạng cần không đầu tư, không mất thời gian, không phải làm đơn xin xỏ, cứ đơn giản như lấy tiền trong túi. Nói theo kiểu dân gian đây là “tiền có được mà không phải mất tiền”. Do đó nó được coi là một trong những nguồn tiền hàng đầu của Việt Nam. Thiếu nguồn này, bộ mặt của xã hội Việt Nam chắc sẽ khác hẳn.

(Các bạn có thể nói, thì cũng nhờ chính phủ Việt Nam mở cửa nên chúng ta mới có dịp có những nguồn tiền trên. Tôi đã đề cập vấn đề này trong bài bàn về “Đổi mới hay sửa cũ”, nên xin miễn giải thích thêm ở đây.)

Tiền mà người Việt Nam thực sự làm ra hiện nay là những công nhân làm việc cho các hãng xưởng của các nhà đầu tư nêu trên. Họ mở các hãng sản xuất, với nhiều mặt hàng khác nhau; sản phẩm làm ra được bán trong nước một ít, còn phần lớn là xuất khẩu. Hàng triệu công nhân Việt Nam đang làm việc ở các hãng xưởng thế này, và nó đã giải quyết được vấn đề công ăn việc lạm, tạo ổn định cho xã hội. Và mặc dù với mức luơng rẻ mạt (100-200 đô la/tháng), nhưng do số lượng lớn, họ cũng tạo ra được 1 lượng tiền tương đối góp phần trang hoàng vẻ mặt của xã hội.

Một lãnh vực khác có sự đóng góp của người Việt là các hãng xưởng tư nhân của người Việt. Số này có, nhưng phần đông là nhỏ lẻ, chủ yếu tập trung ở ngành nghề không cần nhiều chất xám, như may mặc, đồ gia dụng, kinh doanh nhỏ. Họ không chỉ thiếu vốn mà còn thiếu kỹ thuật và khả năng quản lý để mở mang tầm vóc kinh doanh. Ảnh hưởng của họ cho sự hoành tráng này là không đáng kể.

Trong lãnh vực công nghệ cao, như các công ty phần mềm, phần lớn là làm ăn theo kiểu cò con. Các công ty lớn như FPT hay Viettel thu nhập chủ yếu dựa vào hạ tầng cơ sở sẵn có như dịch vụ điện thoại, đường truyền intenet v.v. Chắc các bạn cũng thường thấy các báo Việt Nam đưa tin công ty phần mềm này thu nhập tỉ đô la năm, công ty phần kia thu nhập vài trăm triệu đô la, nhờ xuất khẩu phần mềm. Xin thưa, nói theo kiểu dân gian, “nổ” ! Có thể tác giả bài báo “nổ”, hoặc chính tác giả cũng không hiểu vấn đề nên bị các công ty kia gạt. Cũng như các bạn cũng từng thấy báo chí Việt Nam đăng tin có nhóm người Việt phát triển hệ điều hành mới, thách thức với Window của Microsoft, hay người Việt phát triển hệ thống tìm kiếm, có thể đánh bại Google. Toàn nói nhảm !!!

Trình độ kỹ thuật và khả năng quản lý của Việt Nam chỉ có thể làm được những phần mềm loam nhoam, giá trị vài ngàn, vài trăm, thậm chí miễn phí. Những phần mềm giá trị triệu đô đòi hỏi không chỉ kỹ thuật, mà còn khả năng quản lý sắp xếp, khả năng làm việc nhóm, vì số người tham gia phát triển có thể lên đến hàng trăm, hàng ngàn. Giải thích thì dài dòng, nhưng những người trong cuộc đều biết rõ. Cụ thể là trong 1 đại hội thể thao gần đây, chính phủ Việt Nam đã phải mua phần mềm quản lý của ngoại quốc vì chính họ cũng không tin tưởng khả năng làm phần mềm của người Việt. Các phần mềm quản lý ngân hàng tại Việt Nam phần lớn đều mua của ngoại quốc, Việt Nam chỉ chỉnh sửa lại cho thích hợp mà thôi.

Dai gia Nguyen Duc Kien va Dao Hong Tuyen

Dai gia Nguyen Duc Kien va Dao Hong Tuyen

Thế còn các đại gia tại Việt Nam hiện nay thì sao? Hầu hết (nếu không muốn nói tất cả) đều liên quan đến đất đai, sau nó là ngân hàng. Họ là những người may mắn, hay có quan hệ với các nhà lãnh đạo, biết vùng đất nào sắp quy hoạch. Họ mua đất với giá rẻ mạt, rồi bán lại với giá gấp ngàn lần. Họ có thể là những người có quan hệ mật thiết với chính phủ, được vay tiền với lãi suất ưu đãi, rồi cho kẻ khác vay lại với lãi suất cao hơn, với những quan hệ vay mượn chồng chéo, hay buôn vàng, mà hệ lụy của nó đang là vấn đề nhức nhối của Việt Nam hiện nay. Tìm hiểu kỹ các bạn sẽ thấy tất cả đại gia tại Việt Nam hiện nay giàu lên nhờ ít nhiều liên quan đến những cách thức này.

Tóm lại, cái hào nhoáng tại Việt Nam hiện nay là sản phẩm của những đồng tiền sẵn có, mà phần lớn là của thiên hạ hay vay mượn. Sự hào nhoáng đó không phải là sản phẩm của công sức hay trí tuệ của người Việt mà chính phủ Việt Nam đang cố gắng tuyên truyền. Thử hỏi, ngay cả con ốc trong xe hơi người Việt Nam vẫn chưa làm nổi thì họ có thể làm được gì? Việt Nam hiện có 2 vệ tinh trên quỹ đạo và chính phủ Việt Nam luôn coi đó là sự phát triển của người Việt mà nói theo ông Nguyễn Tấn Dũng đại khái là “Việt Nam bắt đầu kỷ nguyên chinh phục vũ trụ”. Buồn cười thật! Cả 2 vệ tinh đó là tiền mượn của thiên hạ. Việt Nam dùng số tiền đó thuê công ty Mỹ làm vệ tinh, rồi thuê Pháp phóng vệ tinh lên quỹ đạo, rồi cũng phải thuê công ty Mỹ huấn luyện mình vận hành vệ tinh. Tóm lại, chuyện vệ tinh là toàn của thiên hạ, Việt Nam chỉ có cái miệng nói xàm.

Tại sao dân tộc Việt Nam mãi nghèo nàn và lạc hậu?

Đây là câu hỏi mà tất cả những người dân Việt có tâm huyết với vận mệnh dân tộc luôn đặt ra và đã có không ít câu trả lời, với nhiều lý do và cách thức diễn giải khác nhau. Người có trách nhiệm thì thường bảo là lý do khách quan, như chiến tranh, điều kiện lịch sử; kẻ cực đoan thì bảo là do chúng ta dốt, chúng ta hèn; với người lạc quan tếu thì đơn giản là … chúng ta sẽ giàu và văn minh, không nên lo lắng.

Riêng tôi, xin nêu lên 1 lý do ít người nhắc tới, mà theo tôi, đây là 1 lý do cốt lõi, dẫn đến nhiều lý do khác làm cho chúng ta vẫn mãi nghèo nàn và lạc hậu. Đó là sự lãng phí. Lãng phí ở đây không chỉ là tiền bạc, của cải vật chất mà là lãng phí về mặt tri thức, nhân lực, chất xám. Và đáng lo ngại là sự lãng phí này vẫn đang diễn ra hàng ngày và xem chừng không bao giờ kết thúc nếu không có 1 sự thay đổi mang tầm vóc cách mạng.

Sau khi dành được độc lập, nhà cầm quyền Việt Nam quyết định cai trị đất nước theo con đường Xã Hội Chủ Nghĩa, với chủ nghĩa Cộng Sản là cốt lõi. Với nền móng này, tất cả phương cách xây dựng đất nước đều dựa trên triết lý Cộng Sản, với sự trợ giúp và hướng dẫn của các nước “xã hội chủ nghĩa anh em”. Quyết định sai lầm là 1 phần của kiếp người, và với 1 tập thể thì dĩ nhiên chuyện đó thường xuyên hơn, không có gì đáng nói. Cái đáng nói là chúng ta đã quyết đinh sai, nhưng hơn 60 năm, với biết bao nhiêu thực tế chứng minh nó sai, chúng ta vẫn chưa nhận ra được cái sai của mình, hoặc biết nhưng không dám thừa nhận cái sai đó để có thể chọn 1 hướng đi mới cho dân tộc mình. Sự lãng phí mà tôi muốn nêu lên bắt nguồn từ sự sai lầm này.

Gần đây người ta bàn tán xôn xao về việc làm ăn thua lỗ của 1 công ty hàng hải, mất mát lên tới hàng ngàn tỷ đồng; hoặc chi phí cho 1 lễ hội để đánh bóng v.v. Đó là sự lãng phí, nhưng nó chẳng thấm vào đâu so với sự lãng phí về mặt tri thức và chất xám mà chúng ta đã đang và sẽ phải đổ trôi sông.

Phong trào Hợp Tác Xã, thời kỳ ngăn sông cấm chợ, bắt nguồn từ 1 cái nhìn thiển cận về kinh tế và nhân lực của nền kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa, kéo dài từ Bắc chí Nam, đã tàn phá nền kinh tế chúng ta như thế nào, hẳn mọi người đều rõ. Với phương thức làm ăn này, từ thành thị đến nông thôn, người lao động nhanh chóng trở thành thằng lười, kẻ quản lý thì chỉ vài ngày là trở nên “lý trưởng”. Hậu quả không chỉ về mặt kinh tế, mà cấu trúc xã hội trở nên hỗn loạn. Nó tồn tại bao lâu? Chắc chắn chẳng phải chỉ 1 năm, vì người ta cứ cho rằng “nghị quyết của Đảng là đúng đắn, chẳng qua người ta thực hiện chưa đúng mà thôi”, nên “các đồng chí cứ cố gắng thực hiện”, cho đến lúc “nghị quyết của Đảng luôn đúng, nhưng người ta cần phải có thời gian mới học tập và thực hiện được”, người ta mới buông.

Có ai thống kê về thiệt hại do sự lãng phí này?

Cả 1 thế hệ chuyên gia kinh tế của đất nước được đào tạo, trong và ngoài nước, về nền kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa. Hiệu quả kinh tế của sự đầu tư này là gì? Môt số không tròn trịa!!! Đến những năm 90, tất cả các chuyên gia kinh tế đều phải chuyển sang học hỏi nền kinh tế thị trường với vốn liếng là 1 con số không. Đến mức 1 giáo sư kinh tế phải dịch một cuốn sách về kinh tế của Mỹ để dạy cho học trò mà chính ông ta cũng không hiểu người ta muốn nói cái gì.

Có ai thống kê về thiệt hại do sự lãng phí này?

Về mặt giáo dục, ai cũng biết hiện nay chúng ta thiếu hụt nhân sự về tất cả mọi lãnh vực. Tại sao thế? Lý do chiến tranh nữa ư, xem ra không ổn vì tính từ năm 75 thì đã gần 40 năm rồi. Chúng ta không có đủ thời gian học tập ư, lại càng sai hơn. Người Việt chúng ta, trong nước cũng như hải ngoại, dành thì giờ cho học tập nhiều hơn hầu hết các dân tộc khác. Vấn đề ở chỗ hiệu quả của việc đầu tư cho thời gian học tập. Cái cần thì chúng ta không học, lại dành thì giờ học hỏi những thứ không cần, hoặc đã bị thực tế chứng minh là sai, là bánh vẽ.

Sinh viên chúng ta đã và đang phải bỏ quá nhiều thời gian cho những môn học thuộc loại “bảo vệ chế độ”, thậm chí môn học chủ nghĩa Mác-Lênin là môt bắt buộc cho mọi ngành nghề. Đây là môn học mà cả thầy lẫn trò, chỉ cần bước ra khỏi lớp là thấy nó sai ngay, bởi thực tế rành rành trước mắt. Chúng ta thường than phiền sinh viên ngày nay ra trường không có đủ kỹ năng, nhưng lại không hỏi (hoặc không dám hỏi) trong 4 năm ở đại học họ bị bắt buộc phải học cái gì.

Đó là các trường đại học thông thường, chúng ta còn có cả hàng loạt các trường, các viện Mác-Lênin, các trường Đảng, nữa cơ. Biết bao nhiêu sinh viên, giảng viên (nói chung là nhân lực) qua biết bao thế hệ đã, đang và sẽ tiêu tốn thời gian và trí lực cho 1 triết lý, không chỉ thế giới, mà chính chúng ta cũng nhận thấy rằng nó không thực tế. Triết lý Mác-Lênin là 1 tư tưởng bên cạnh hàng trăm tư tưởng khác của nhân loại, nó có thể đúng hoặc sai, hoặc không thích hợp, các nước đều học cả, nhưng họ học trong tinh thần học thuật, chứ không phải học theo kiểu tôn giáo, xem nó là chân lý, như chúng ta đang làm.

Gần đây nhất, báo Tuổi Trẻ có phát động cuộc thi “chủ nghĩa Mác-Lênin” trên mạng, nghe đâu cả ngàn sinh viên tham gia. Nếu con số này mà đúng thì thật buồn làm sao. Tại sao chúng ta cứ thoải mái đầu tư thời gian, trí lực cho cái mà chính chúng ta cũng thấy nó không thực tế chứ? Triết lý này ban đầu có khoảng hơn chục nước xem nó là chân lý, nhưng lúc này chỉ còn lại vài ba nước và ngay cả những nước này cũng đang tìm cách từ bỏ nó.

Ngoài ra, chúng ta cũng miệt mài học những cái mà nhân loại không xếp nó vào dạng kiến thức. Tôi có xem 1 số giáo trình tại trường Đảng Nguyễn Ái Quốc. Xem xong, điều đầu tiên tôi nghĩ tới là trên toàn cõi Việt Nam đã và đang có bao nhiêu sinh viên tiêu thì giờ, tuổi xuân của mình để học hỏi những cái mà nhân loại không biết xếp nó vào ngành nào. Một nhân vật lãnh đạo Việt Nam giới thiệu mình có bằng Tiến Sĩ ngành Xây Dựng Đảng. Cái bằng này mà đưa ra ngoài thế giới thì phải có thêm chú thích “tớ đến từ Sao Hỏa”.

Có ai thống kê về thiệt hại do sự lãng phí này?

Chúng ta nên nhìn chính trị như một môn khoa học mà nhân loại hàng ngàn năm nay dày công vun đắp, ngõ hầu xây dựng một thể chế văn minh hiện đại, thích hợp với đà tiến triển của nhân loại, thay vì nhìn nó với lăng kính của đấu tranh giai cấp. Biết bao triết lý chính trị uyên thâm của nhân loại đã bị chúng ta bỏ qua, hoặc thêm thắt, bóp méo, để rồi tất cả đều chỉ biết “chân lý” Mác-Lênin. Tất cả những môn học liên quan đến chính trị tại đại học Việt Nam đều không có tí khoa học nào. Chỉ cần trình độ của kẻ biết đọc là chúng ta đều nhận ra ngay, những thứ này sinh ra chỉ với mục đích bảo vệ chế độ. Chính vì cái mục tiêu “bảo vệ chế độ” mà chúng ta đã và đang lãng phí rất nhiều thứ mà toàn là những thứ cưu mang những hệ lụy lâu dài. So với thứ lãng phí này thì vài ngàn tỉ đồng chẳng là gì cả.

Khong co ten tac gia?

Tại sao Hàn Quốc phát triển rực rỡ còn Việt Nam thì không?

Tony Buổi Sáng – Năm 2004, Việt Nam cho chiếu bộ phim “Thời đại anh hùng” trong đó có đoạn, Tổng thống Park Chung-hee đã khóc vì thấy dân khổ quá. Ông tuyên bố sau 10 năm nữa sẽ có nhiều nước trên thế giới phải đến làm thuê cho Hàn Quốc, và sự thật đã đến với họ trong đó có Việt Nam.

Han Quoc - Seoul thap nien 1960

Han Quoc – Seoul thap nien 1960

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn để giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích rằng, Hàn Quốc lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa, đây cũng bởi tính sĩ diện của họ rất cao.

Nhưng chính phủ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có được chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên cách đào tạo phương Tây sao cho phù hợp với đặc trưng của châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, Hàn Quốc chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, và để dành thời gian và công sức lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Han Quoc - Seoul city

Han Quoc – Seoul city

Đúng 20 năm sau, năm 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn. Ô tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo… bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó mặc dù dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào, chỉ biết rằng trên tivi lúc đó chỉ có vẻn vẹn 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”; từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng cho đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, cách tạo dựng một nhà máy.

Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động tại đây, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, mà người xếp hàng “xin việc” lúc bấy giờ lại là người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi “cho việc” người khác.

Phu nu Han Quoc

Phu nu Han Quoc

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ. Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí.

Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Ngay lập tức người Hàn tuyển chọn ra 2.000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ… 4 năm sau tốt nghiệp, (năm 1992), những bộ phim đầu tay như: Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc vàng,…với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet đã chinh phục được hàng triệu con tim.

Ngành làm phim đã phối hợp khéo léo với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng để xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Vào năm 1988, ngoài 2.000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh thì cũng có ngần ấy người được cử sang Milan và Paris để học thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu “tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, người Tây không thích, không bán được. Có những năm mẫu xe của

Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ, ngạc nhiên và thích thú.

Ngoài ra, người Hàn cũng cử những sinh viên giỏi toán nhất nước theo học ngành tài chính ở các trường đại học lớn của Mỹ, với tham vọng Seoul sẽ thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời và họ tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Hộ không hề chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu có.

Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi. Ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á để cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải là “Made in Korea”, dù vào thập niên bảy mươi sản phẩm vô cùng kém cỏi và xấu xí. Nhưng nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở Việt Nam cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy rồi nhắn mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

Theo Ký Gỉa

Vì sao Singapore phát triển thần kỳ còn Việt Nam thì không?

Nhân dịp ông Lý Quang Diệu, nguyên Thủ tướng Singapore, nhà thiết kế tài năng cho sự phát triển của Singapore trong hơn 3 thập kỷ qua, sang thăm Việt Nam và đóng góp nhiều ý kiến rất có giá trị cho công cuộc đổi mới và mở cửa của Việt Nam, CTV Minh Tuấn đóng góp một cái nhìn từ Singapore từ đó để chúng ta có quyết tâm hơn trong công cuộc chấn hưng đất nước.

Singapore Queen street 1960

Singapore Queen street 1960

Nước Singapore có diện tích chỉ 660 km2, rộng hơn thành phố Hà Nội của Việt Nam một chút. Đi xe máy một lèo hơn 30 phút là đi xuyêt hết cả đất nước. Dân số chỉ gần 5 triệu người, xấp xỉ dân số Sài Gòn. Tài nguyên thiên nhiên hoàn toàn không có gì cả. Chỉ có con người, và một ít đất để ở. Năm 1960, GDP của Singapore chỉ là 0,7 tỷ đô-la Mỹ, thu nhập bình quân đầu người chỉ là 427 đô-la Mỹ/ năm. Thế mà năm 2005, GDP của Singapore đã là hơn 116 tỷ đô-la Mỹ, thu nhập bình quân đầu người là 26,892 đô-la Mỹ/năm. Nước Singapore hiện nay là nước có thu nhập bình quân đầu người lớn thứ 2 ở châu Á, sau Nhật Bản và nằm trong hàng các nước tiên tiến, văn minh, giàu có nhất trên thế giới.

Singapore city

Singapore city

Vị thế của nước Singapore nhỏ bé cũng rất lớn trên trường quốc tế. Singapore là một trong những nước sáng lập ra khối ASEAN. Năm nay 2007, nước Singapore giữ chức Chủ tịch ASEAN.

Còn nước Việt Nam ta có diện tích gấp hơn 50 lần nước Singapore, dân số gấp gần 20 lần, tài nguyên thiên nhiên cũng phong phú, dồi dào hơn Singapore nhiều, nhưng GDP của ta năm 2005 chỉ là xấp xỉ 60 tỷ đô-la Mỹ, thu nhập bình quân đầu người chỉ khoảng 500 đô-la Mỹ/năm.

Vì sao nước Singapore đạt được sự phát triển thần kỳ như vậy? Và ông Cựu Thủ tướng Lý Quang Diệu của Singapre có thể đến nước ta để có lời khuyên chân thành, giúp các nhà lãnh đạo nước ta về kinh nghiệm phát triển đất nước.

Nước Singapore là thuộc địa của Anh từ năm 1826. Đến năm 1946, nước Singapore giành được tư cách nước độc lập, nhưng vẫn nằm trong Khối liên hiệp Anh. Năm 1954, ông Lý Quang Diệu, một luật sư trẻ tốt nghiệp ở Anh đã tham gia sáng lập ra Đảng Nhân dân Hành động (PAP: People`s Action Party) của Singapore. Và chỉ 5 năm sau khi ra đời, đảng PAP của ông Lý Quang Diệu đã giành được thắng lợi trong bầu cử. Năm 1959, ông Lý Quang Diệu- Tổng bí thư đảng PAP đã trở thành vị Thủ tướng người Singapore đầu tiên của nước Singapore độc lập nằm trong Khối liên hiệp Anh. Khi đó luật sư Lý Quang Diệu mới 36 tuổi.

Năm 1963, Singapore tham gia vào Liên bang Malaysia, nhưng chỉ 2 năm sau, đến năm 1965 lại tách ra thành nước độc lập.

Ông Lý Quang Diệu, Tổng bí thư đảng PAP, đã làm Thủ tướng Singapore suốt 31 năm, từ năm 1959, đến năm 1990.

Đảng PAP của ông Lý Quang Diệu đã lãnh đạo đất nước Singapore từ khi giành được độc lập từ người Anh năm 1959 đến nay, cũng giống như Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo nhân dân Việt Nam từ ngày giành được độc lập từ người Pháp năm 1945 đến nay. Những kinh nghiệm mà Singapore làm được rất cần để chúng ta học tập.

Trọng dụng người tài

Kinh nghiệm đầu tiên có thể thấy được là đảng PAP của ông Lý Quang Diệu tập hợp được rất nhiều người tài, người có học vấn cao. Là người lãnh đạo, thì cần phải có nhiều người tài. Không có tài, thì không thể lãnh đạo được. Đó là ý kiến của ông Lý Quang Diệu. Bản thân ông Tổng bí thư Lý Quang Diệu đã tốt nghiệp ngành luật ở trường đại học danh tiếng Cambridge của Anh năm 1949, khi ông 26 tuổi.

Vị Tổng bí thư thứ hai của đảng PAP, và cũng là vị Thủ tướng thứ hai của Singapore, từ năm 1990 đến năm 2004, là ông Goh Chok Tong, tốt nghiệp tại trường Đại học danh tiếng Williams College, Mỹ, về chuyên ngành Phát triển kinh tế.

Vị Tổng bí thư thứ ba của đảng PAP, tức là Thủ tướng thứ 3 hiện nay của Singapore Lý Hiển Long, con trai cả của ông Lý Quang Diệu, sinh năm 1952, cũng đã tốt nghiệp trường Đại học Cambridge của Anh về ngành toán và vi tính. Sau đó ông Lý Hiển Long còn học về Hành chính công tại đại học Harvard – Mỹ.

Các đại biểu quốc hội Singapore là người của đảng PAP và các bộ trưởng cũng là người của đảng PAP, cũng đều tốt nghiệp các trường đại học nổi tiếng trên thế giới. Ông Phó thủ tướng Jayakumar, đảng viên đảng PAP, phụ trách về an ninh quốc gia đã tốt nghiệp tại khoa Luật, trường Đại học Yale Law của Mỹ. Đây là trường đại học mà vợ chồng ông Tổng thống Mỹ Bill Clinton đã học. Ông Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao George Yong-Boon Yeo, đảng viên đảng PAP, sinh năm 1954, cũng tốt nghiệp trường Cambridge của Anh. Ông Bộ trưởng Chánh Văn phòng Nội các Lim Swee Say, sinh năm 1954, đảng viên đảng PAP, tốt nghiệp trường Loughborough của Anh. Ông Bộ trưởng Bộ quốc phòng Teo Chee Hean, sinh năm 1954, tốt nghiệp trường Đại học Hoàng gia Imperial College London – Anh.

Quan điểm của ông Tổng bí thư đảng kiêm Thủ tướng Lý Quang Diệu về trọng dụng, thu hút nhân tài đã được đảng PAP thực hiện triệt để, rất có hiệu quả. “Lãnh đạo xấu sẽ đuổi người tốt,người giỏi, không cho họ được giữ những chức vụ quan trọng”, ông Lý Quang Diệu đã có lần nói như vậy. Nước Singapore không những tìm và sử dụng người tài trong công dân Singapore, mà còn thu hút nhân tài từ nước khác đến. Người tài đến Singapore làm việc, được định cư lâu dài, và được gia nhập quốc tịch Singapore dễ dàng.

Đảng PAP trực tiếp lãnh đạo đất nước

Kinh nghiệm thứ hai là người của đảng Nhân dân hành động PAP của ông Lý Quang Diệu trực tiếp nắm các vị trí lãnh đạo đất nước. Tổng bí thư đảng luôn luôn nắm chức Thủ tướng. Các đảng viên cao cấp nắm các chức Bộ trưởng. Từ đó mà đường lối của đảng PAP được thự hiện trực tiếp qua các đảng viên nắm chức vụ lãnh đạo Nhà nước.

Tiếng Anh là quốc ngữ

Kinh nghiệm thứ ba để phát triển đất nước Singapore là đào tạo tiếng Anh, đưa tiếng Anh lên làm ngôn ngữ chính thức, cùng với tiếng Hoa. Ông Lý Quang Diệu lãnh đạo đảng PAP để giành độc lập cho nhân dân Singapore từ người Anh, bỏ sự lãnh đạo của người Anh, nhưng ông không bỏ tiếng Anh. Và cả bộ máy hành chính mà người Anh xây dựng lên ở Singapore trong hơn 100 năm đô hộ, nước Singapore cũng không bỏ. Ông Lý Quang Diệu cho tiếp thu tất cả nền hành chính tiên tiến đó. Nhân dân được tự do cư trú, quyền tư hữu không bị xóa bỏ.

Ở nước Việt Nam ta, sau khi giành độc lập từ người Pháp, thì ta cũng bỏ luôn tiếng Pháp. Và những cung cách quản lý hành chính tiên tiến, khoa học, không nhiều quan liêu giấy tờ do Pháp xây dựng lên ở nước ta cũng không được tiếp tục áp dụng.

Về tầm quan trọng của tiếng Anh, ông Lý Quang Diệu nói: “-Nắm vững tiếng Anh, đó là chìa khóa để giành lấy tri thức, công nghệ cao của phương Tây”.

Nhà nước dân chủ, tôn trọng dân

Kinh nghiệm thứ tư của Singapore là xây dựng một nhà nước dân chủ, tôn trọng dân. Ông Lý Quang Diệu nói “Nếu chúng ta không ra sức làm việc, thì khi nhân dân mất lòng tin, tội lỗi sẽ thuộc về chúng ta.,Khi nhân dân đã mất hết lòng tin, thì họ sẽ đòi hỏi một chính phủ kiểu khác”. Ông Lý Quang Diệu cho rằng người dân không quan tâm lắm đến thể chế, hình thức chính phủ, mà họ quan tâm đến “ họ có được một chính phủ được thành lập qua bầu cử, họ có khả năng bầu ra chính phủ của họ và chính phủ sẽ đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho họ và cho con cháu mai sau”.

Chống tham nhũng

Kinh nghiệm thứ năm là kiên quyết chống tham nhũng. Ông Lý Quang Diệu nói “Sự sống còn của Singapore hoàn toàn dựa vào sự liêm khiết và hiệu suất của các bộ trưởng và quan chức cao cấp của Chính phủ”. Ông nhiều lần khẳng định “nhân dân quyết không thể dung tha những phần tử đầu cơ và lưu manh”. Về độ trong sạch của bộ máy nhà nước, Singapore được xếp thứ 5 trong năm 2005, thuộc hàng trong sạch nhất thế giới. Nhưng muốn chống tham nhũng tốt và muốn thu hút được nhân tài, phải trả lương xứng đáng.

Vào năm 1985, ông Lý Quang Diệu khi đó nói rằng nước Singapore có 676 người giàu có thuế thu nhập nộp ngân sách còn cao hơn lương các Bộ trưởng. Nhưng 3 vị bộ trưởng Tài chính, Quốc phòng, và Nhà ở có vai trò quan trọng cho nước Singapore hơn 676 vị có thu nhập cao kia. Và tiền lương trả cho toàn bộ bộ máy Chính phủ Singapore năm 1985 đó chỉ là hơn 2,5 triệu đô-la Mỹ. Trong khi bộ máy Chính phủ đó quản lý một đất nước có GDP là 17 tỷ đô-la Mỹ (1985). Còn công ty Vận tải biển Singapore chỉ làm ra doanh số hơn 1 tỷ đô-la Mỹ, nhưng tiền lương của lãnh đạo cao cấp của công ty đó là gần 2 triệu đô-la Mỹ.

Từ đó ông Lý Quang Diệu quyết tâm tăng lương cho các vị trí chủ chốt lãnh đạo đất nước. Hiện nay tiền lương của các Bộ trưởng và Thủ tướng Singapore thuộc hàng cao nhất trên thế giới. Lương của Thủ tướng Singapore cao gấp gần 2 lần Thủ tướng Nhật và Tổng thống Mỹ, tức khoảng gần nửa triệu USD một năm. Lương các Bộ trưởng cũng ở dưới mức đó một chút.

Những kinh nghiệm của Singapore rất đáng để VN chúng ta nghiên cứu học hỏi. Họ làm được và trở thành một con rồng của Châu Á, còn chúng ta thì sao?

Minh Tuấn
(Từ Tokyo)

Tại Sao Người Việt Hải Ngoại Nên Tìm Bạn Trực Tuyến Online

Hẹn hò trực tuyến đang được sử dụng hơn bao giờ hết đối với người Việt hải ngoại. Có một số người gọi là Việt Kiều hay người Việt tự do. Tiếng anh gọi là Vietnamese American. Nếu chúng ta quay trở lại trong 20 năm qua, người độc thân không muốn đưa hồ sơ trực tuyến của họ bởi vì họ sợ rằng bạn bè hay người thân nhìn thấy và đánh giá phẩm chất. Nhưng ngày nay thì hầu như trên 90 phần trăm người Vietnam độc thân sống tại nước ngoài sử dụng các trang mạng tìm bạn bốn phương, ít nhất một lần trong cuộc đời của họ.

Nguoi Viet Hai Ngoai

Nguoi Viet Hai Ngoai

Có nhiều lý do tại sao các trang web hẹn hò trực tuyến hửu ích cho nhiều người:

Họ có thể làm quen và kết bạn từ nhà của họ, tiện nghi và không tốn kém, cũng như hiệu quả. Nếu như bạn láy xe đến club hay quán bar thì làm gì bạn có thể tin tưỡng được người cô đơn mà bạn gặp ỡ những nơi này. Vì hầu hết các cô cậu vào đây để tìm người yêu để hẹn hò ngắn hạn. Người VN chúng ta không suy nghĩ thế, chúng ta quen người nào đàng hoàng và có thể tiến đến hôn nhân, nên mục hẹn hò trực tuyến là phù hợp nhất đối với người Việt hải ngoại, như Hoa Kỳ, Úc, Canada, Pháp, Đức, Ý, và v.v. Vì sao? Khi bạn đăng ký hồ sơ cá nhân và tìm bạn online, thì bạn có thể hiểu được tính nết của người đối diện trước khi bạn tiếp xúc hay trã lời, bằng cách là đọc hồ sơ của họ. Ỡ câu lạc bộ đêm, thì người ta thường dấu đi các khuyết điễm khi tiếp xúc để họ đạt được mục đích mà họ muốn.

Người Việt độc thân sống tại nước ngoài có thể liên hệ với nhiều người để tìm ra một người lý tưỡng cho mình. Đặc biệt nếu bạn là người nhút nhác hay không tự tin về bãn thân cũng như ngoại hình của mình, thì bạn có thể nói chuyện trực tuyến và chat trên webcam để tạo thêm niềm tin trước khi gặp mặt ngoài đời. Vì cuộc sống bận rộn nơi xứ người khi chúng ta sống tại Mỹ và các nước tự do khác, thời gian eo hẹp là một vấn đề lớn mà nhiều người không có thời gian để tìm bạn gái hay trai tại đây. Chúng ta lo học hành và làm việc để lo cho tương lai của mình, mà ta quên mất đi chuyện tình cảm của riêng mình. Nên mục làm quen online là lý tưởng và hợp nhất đối với mình.

Nguoi Viet Kieu tai USA

Nguoi Viet Kieu tai USA

Thiết kế hồ sơ cá nhân (create a personal profile)

Hãy trung thực khi bạn tạo hờ sơ cá nhân trên Internet. Honesty is the best policy (sự trung thực là chính sách tốt nhất). Bạn chỉ úp hình ảnh của chính mình mà thôi. Nói sự thật về mình, sỡ thích, nghề nghiệp, chiều cao, cân nặng, thú tiêu khiễn, v.v. Trong phần nội dung thì bạn nên viết ít nhất vài câu để miêu tả về bản thân mình và người mà bạn cần tìm. Sự thật sẻ giúp bạn thành công hơn và hiệu quả hơn khi làm quen với người độc thân trên các trang mạng tìm bạn 4 phương.

Máy vi tính đã thay đổi rất nhiều thứ trong cuộc sống của chúng ta, làm cho mọi thứ dể dàng và tiện nghi hơn. Nhưng có lẻ điều lý thú nhất mà máy vi tính mang lại là chúng ta có thể tìm bạn đời lý tưỡng online. Người Việt hải ngoại chúng ta không cần phải đi ra ngoài và tìm kiếm đàn ông hay phụ nử độc thân tại club hay vủ trường. Chỉ cần chúng ta vào mạng và gỏ vào Google các chữ như: tìm bạn nước ngoài, làm quen người Việt tại Mỹ, Viet dating, v.v., thì sẻ có nhiều trang web uy tín xuất hiện, ta chỉ cần đăng ký hồ sơ và bắt đầu cuộc hành trình tìm tình yêu qua mạng.

Tôi tên là Jenny Trần, đã sống tại Mỹ trên 20 năm, và tôi đã hiểu nhiều về nổi cô đơn hiêu quạnh khi chúng ta độc thân. Ỡ xứ người xa xôi này, chúng ta không có nhiều bà con hay bạn bè vì mọi người đều bận rộn. Chúng ta củng không chơi với hàng xóm láng giềng vì khác chũng tộc màu da. Ngoài giờ làm việc, học hành, mình chỉ xem phim, chơi games, ca nhạc. Tôi hiểu được sự cô đơn cho nhửng người còn độc thân nên tôi khuyên các bạn nên vào trang web tìm bạn online tại Viet dating để tìm người đặc biệt đó. Xin chúc quý vị an lành và hạnh phúc.

Vì Sao Nhiều Người Thất Bại Khi Hẹn Hò Trực Tuyến & Làm Quen Online

Làm quen trên mạng online hay hẹn hò trực tuyến quá phổ biến trong thế kỹ internet hiện nay. Các nghiên cứu cho thấy rằng hơn 50 triệu người Mỹ tham gia vào mục tìm bạn bốn phương, trong đó có hơn triệu người Việt Nam sống tại Hoa Kỳ. Tại Úc, Canada, Pháp, Đức, Ý và các quốc gia Châu Á hay Châu Âu, cũng có hàng triệu người Việt dùng dịch vụ hẹn hò để tìm bạn online. Tại Vietnam, có trên 20 triệu người VN sữ dụng các trang web như thế để tìm bạn gái, trai, đồng tính, gay hay les, người yêu, tri kỹ hay vợ, chồng. Nhưng vì sao có rất nhiều người thất bại khi hẹn hò trực tuyến?

Lam quen qua mang online

Lam quen qua mang online

Tôi đã nghiên cứu, phỏng vấn, tìm kiếm và quan sát kỹ càng về các nguyên nhân gốc rễ cho những người bị thất bại khi tìm bạn 4 phương trên mạng lưới Internet.

1. Không biết chắc chắn mình tìm ai

Quý vị phải hiểu biết rỏ ràng về những gì mình đang tìm kiếm. Khi đăng ký hồ sơ, bạn phải ghi rỏ các chi tiết về người đặc biệt đó là người thế nào. Quý chị em phụ nữ hay đấng mài râu phải ghi các đặc điểm chung, như xấu, đẹp, cao, lùn, chiều cao, cân nặng, sở thích, công việc, tôn giáo, và vân vân của người chúng ta cần tìm, trong hồ sơ của mình. Khi quý vị đăng ký hồ sơ quá ngắn, thì người đọc hồ sơ sẻ phản ứng “không cảm tình” và họ sẻ qua hồ sơ khác mà đọc. Đặc biệt là khi phụ nữ đọc hồ sơ của bạn, họ sẻ cẫn thận hơn nhiều so với đàn ông. Nếu thấy hồ sơ không nghiêm túc, con gái thường bỏ sang một bên. Thanh niên thì tương đối dể hơn, họ thích xem hình và quyết định có nên tiếp xúc với người đó không?

2. Không biết chiến lược để thu hút đối phương

Bạn cần biết điễm mạnh của mình và sữ dụng các chiến lược để thu hút đối phương. Khi tìm kiếm và đọc hồ sơ, người độc thân thường nghiên cứu hồ sơ nào có các điễm tương đồng với mình. Hồ sơ mà không có điễm nhấn hay mưu lược, làm hấp dẫn người đọc thì giống như một email trong hộp thư rác(spam) mà ít ai đọc tới làm gì, cũng như khong ai gỡi phản hồi đâu. Chúng ta phải suy nghĩ và tìm ra điễm mạnh của mình là gì và viết các chiến lược trong hồ sơ để thu hút đối phương.

3. Tiếp xúc như thế nào khi đã chọn được hồ sơ hợp với mình

Khi tiếp xúc với đối phương, nhiều người mắt phải sai lầm là viết tin nhắn quá ngắn. Cách hay nhất là bạn phải viết ít nhất vài câu để giới thiệu thêm về mình và vì sao mình thích người này. Bạn có thể gởi cái “nháy mắt”, “wink”, “quà cáp” hay tin nhắn. Nếu bạn là thanh niên thì càng nên gởi thư dài một chút để tạo sự tin tưỡng cho con gái.

4. Nói lịch sự và tế nhị trong tin nhắn đầu tiên

Rất nhiều người mắt sai lầm khi viết tin nhắn đầu tiên. Nếu các bạn muốn thu hút và tạo được uy tín về mặt tình cảm, thì chúng ta nên viết tin nhắn đầu tiên lịch sự và đàng hoàng. Tin đầu tiên này cần truyền đạt các tính cách đặc điểm của mình, như vui vẻ, hài hước, tự tin, địa vị công việc, để tạo sự tin tưỡng cho người đó. Không viết các lời lẻ đùa giỡn, trêu chọc, khinh miệt, chê trách.

5. Viết bao nhiêu tin nhắn thì đủ

Khi các bạn được người đó trả lời thì vẩn tiếp tục trao đổi bằng tin nhắn. Nhiều người mắt phải sai lầm là quá vội vã để rủ người kia sang chat trên Skype, Wechat, Yahoo Messenger, Viber, Facetime v.v. Chúng ta phải tạo được sự tin tưỡng trước khi qua chat thấy hình. Ai cũng cần có thời gian để suy nghĩ và quyết định đúng đắng.

6. Không nên quá tin tưỡng vào mình

Có nhiều người độc thân và cô đơn quá lâu. Hôm nay được một người làm quen trên mạng và cãm thấy bị chinh phục ngay lập tức. Họ hẹn nhau gặp mặt ngoài đời liền mà không cần phải qua giai đoạn chat trên webcam trước, nên họ có cảm giác như người lạ khi đối diện nhau. Sai lầm là bạn quyết định gặp gỡ quá sớm. Bạn nên tìm hiểu nhau trên phone hay phòng chat để có cãm giác thân thiện hơn và thoái mái hơn trước khi gặp ngoài đời.

7. Yêu trước khi gặp mặt nhau

Đàn ông thường có cảm giác sai lầm là đã thực sự yêu cô gái ấy, ngay cả trước khi gặp mặt ngoài đời. Quý con trai nên hiểu rằng đây không phải là tình yêu nhé, quá sớm để nói lời yêu khi vừa gặp cô gái trực tuyến được vài lần. Bạn không nên quá nhiệt tình trong việc chinh phục người phụ nữ khi mới chit chat online vài lần. Phụ nử có thể liệt kê bạn vào danh mục “không đáng tin” hay “lừa bịp”. Quý ông nên đợi đến khi gặp mặt ngoài đời vài lần hảy nói tiếng yêu.

Hen ho truc tuyen tai USA

Hen ho truc tuyen tai USA

Thật ra cac trang web tìm bạn bốn phương đã và đang giúp cho hàng triệu người độc thân tìm được nữa con tim ấy. Tại Hoa Kỳ, rất nhiều đài truyền hình trực tuyến giới thiệu và quãng cáo về các trang mạng làm quen trực tuyến này. Nhưng cũng có rất nhiều người mắt phải sai lầm và kết quã là không thành công khi tìm bạn gái hay trai trên Internet. Hy vọng sau khi đọc xong bài này thì quý vị sẻ hiểu thêm về các sai lầm mà mình nên tránh để có thể thành công hơn khi gặp gỡ và làm quen bạn trực tuyến. Tôi chỉ khuyên các bạn một câu thôi: hảy sống thật với chính mình và đối sử tốt với mọi người thì sẻ nhận được sự thành thật từ người khác. Xin chúc quý vị một ngày an lành và hạnh phúc!

Cảnh Giác Khi Làm Quen, Hẹn Hò, Và Tìm Bạn Bốn Phương Online

Tìm bạn bốn phương? Quá tốt và quá tiện nghi. Chỉ cần bạn ngồi một chổ mà có thể tìm kiếm và tiếp xúc với rất nhiều người để làm quen. Mình có thể tìm bạn gái hay trai, đồng tính hay lưỡng tính, gay hay les, bạn lớn tuổi hay nhỏ tuổi, sống gần hay bất cứ quốc gia nào. Thuận lợi quá? Nhưng bên cạnh đó, bạn cần cảnh giác và cẩn thận, vì bạn có thể quen một người lường gạc về tình, tiền và danh dự.

Luong gat qua mang

Luong gat qua mang

Tâm lý của người tìm bạn 4 phương là họ đang cô đơn, nên rất cần một người để tâm sự và chia sẻ buồn vui. Giao lưu và kết bạn mới trên mạng là một hình thức dể dàng và hiện đại nhất vào thế kỷ này. Tìm được một người tri kỹ quả không phải là dể. Có rất nhiều người độc thân đã thành công tìm được nữa con tim ấy nhưng cũng có rất nhiều người bị sập bẩy vì tìm bạn online.

Theo tôi nghĩ nếu các bạn lên mạng để tìm bạn đời cho mình thì không nên tin vào tất cả những chuyện rao bán, quà cáp, hay bất cứ cái gì liên quang đến tiền bạc. Nếu có ai làm quen với bạn mà nói về các món lợi nhuận mà bạn kiếm được, hay kêu bạn đóng lệ phí để nhận món quà lớn, cũng như kể về gia cãnh đao thương, nghèo nàn, thiếu hụt, cần giúp đỡ, thì bạn nên chấm dứt và thông báo cho Admin hay bang quãng trị mạng biết về chuyện này. Đay là các hình thức lường gạt trên mạng.

KHÔNG NÊN TIN TƯỠNG AI TRÊN MẠNG TUYẸT ĐỐI

TRÊN ĐỜI NÀY KHÔNG AI CHO KHÔNG MÌNH CÁI GÌ MÀ HỌ KHÔNG ĐƯỢC LỢI ĐÂU

BÁN THÂN ONLINE

Bạn phải cãnh giác đối với loại người này. Có người rao tin rỏ ràng trên các trang mạng tìm bạn 4 phương, “Phụ nữ 22 tuổi, cao 1m65, thân hình sexy, có thể phục vụ các anh tại Saigon, bất cứ lúc nào cần, liên hệ, địa chỉ”. Hay các mục quãng cáo của phái nam là “Thanh niên khõe mạnh, cao 1m75, da ngâm đen, có thể chiều chuộng được phụ nữ lớn tuổi hay hồi xuân, sống tại Hà Nội”. Nhưng cũng có nhiều người không phô trương như thế mà ẩn mình như người bình thường, khi gặp con mồi thì họ mới tung chiêu.

TRÍ THỨC LƯU MANH

Có nhiều bạn gặp phải trí thức dỏm. Họ tự giới thiệu trên mục quãng cáo của mình là bác sỉ, kỷ sư, và nói rỏ ràng về công ty mà họ làm việc. Nhưng sau vài lần thì họ sẻ bị bạn phát hiện, vì họ nói lộn hoài và tự bật mí về danh tánh của mình.

CHIÊU TẶNG QUÀ QUA MẠNG

Đây là các chiêu mà người nước ngoài hay sữ dụng để lường gạt những người nhẹ dạ. Họ cũng lên mạng và tìm bạn, email qua lại với nhau, và sao đó họ trao đổi về số phone để tạo sự sâu đậm về tình cảm. Cuối cùng thì họ sẻ tặng quà cho bạn thông qua một công ty nước ngoài, và yêu cầu bạn phải đóng các loại thuế vận chuyễn. Có nhiều người Việtnam cã đàn ông và đàn bà, trai và gái tin tưỡng mù quáng, nên chuyễn tiền vào tài khoãn, cuối cùng bị mất trắng.

THỪA KẾ GIA SÃN KẾT XÙ

Có nhiều tên lường gạt còn giả danh là người thừa kế một tài sãn kết xù và muốn chuyễn tiền cho bạn, và yêu cầu bạn trả cước phí cho họ, vài trăm hay vài nghìn đô la. Đây là các chiêu trò gạt người trên mạng mà bạn cần tránh xa.

Sau đây là các cách để nhận ra các tên lường gạt:

  1. Họ thường gỡi cho bạn các bức thư dài với lời lẻ văn chương và lịch sự. Bạn nên copy 1 đoạn và tìm kiếm trên Google thì sẻ biết ngay.
  2. Họ gỡi cho bạn hình ãnh rất đẹp mắt, nhưng không bao giờ cho bạn nhìn thấy Webcam của họ.
  3. Nhớ để ý đến giờ giấc tại nơi họ sinh sống. Ví dụ như họ nói họ sống tại Hoa Kỳ, tại tiểu bang California, thì múi giờ của họ phải cách giờ Viet Nam khoãng 9 tiếng đồng hồ. Để ý họ chào buổi sáng hay buổi tối có đúng không.
  4. Họ thường nói lời đồng cãm với bạn để lấy cảm tình. Nếu bạn nói bạn ly dị hay ở góa thì họ cũng nói tương tự. Họ thường nói lời yêu thương sớm hay hứa sẻ đưa bạn ra nước ngoài trong thời gian sớm nhất có thể.
  5. Nếu họ gữi mà bạn nhận được ỡ hộp thư rác (Spam), thì có nghĩa là họ đã gữi đi rất nhiều người.
  6. Ngày nào bạn cũng nhận được thư mới, sau đó bạn không nhận được thư mới trong 1 tuần lể, làm bạn thấy nôn nao, nhớ nhớ và trong ngóng. Đến ngày thứ 8 thì họ gữi thư cho bạn và nói là vừa đi công tác về và có mua quà cho bạn.
  7. Có người làm quen trực tuyến, sau đó hẹn gặp bạn tại Vietnam, và cuối cùng tìm lý do để khất hẹn.

Các cách lường gạt ỡ trên thì người sống ỡ các nước tân tiến sẻ không bị gạt đâu. Nên các tên lừa đão thường áp dụng chiêu trò này để gạt những người sống ỡ các nước chậm tiến và mới biết sữ dụng thẻ tín dụng hay ngân hàng, như Việt Nam, Trung Quốc, Thái Lan, Campuchia, Phi Luật Tân, v.v.

Điều chú ý quan trọng để tránh bị lường gạt khi tìm bạn bốn phương là bạn phải chấm dứt tình bạn nếu người nào đó dùng các chiêu gữi quà, tiền, bưu phẫm có giá trị lớn và yêu cầu bạn gữi các thông tin về địa chỉ, thẻ tín dụng và tai khoản ngân hàng.

KHÔNG AI CHO KHÔNG MÌNH CÁI GÌ BAO GIỜ

Hoa Kỳ Có Còn Được Xem Là Vùng Đất Đầy Cơ Hội Cho Dân Di Cư Đến Mỹ

Hoa Kỳ có còn là vùng đất đầy cơ hội cho dân mới nhập cư? (Is America still considered the land of opportunity?)

Tôi tên là Tony, đã sống trên 25 năm tại Hoa Kỳ, du lịch đến rất nhiều tiểu bang, nên muốn viết bài này để nói rỏ thêm về cuộc sống thực sự ỡ đây thế nào. Có rất nhiều phụ nữ độc thân tại Việt Nam cũng như nhiều người được thân nhân bảo lãnh, có VISA, đang trong chờ giấy tờ hoàn tất để đến Mỹ, muốn hiểu về cuộc sống hiện tại ỡ đây ra sao. Hy vọng bài này sẻ giải thích được phần nào đó cho sự thắc mắc của quý vị.

Dich vu massage nu tai Vietnam

Dich vu massage nu tai Vietnam

Hiện có hàng ngàn phụ nữ Việt Nam di cư sang Mỹ mỗi năm và họ đã ngạc nhiên về cuộc sống ở đất nước này. Vì vậy, Mỹ có được coi là vùng đất của cơ hội? Cái nickname này có còn xứng đáng hay không tại năm 2015?

Trước đây, biệt danh là “vùng đất của cơ hội” mà người Châu Á, Việtnam, người nhập cư gốc Tây Ban Nha, châu Âu và châu Phi gọi Mỹ là vậy bởi vì nó có thể cung cấp nhiều lựa chọn cuộc sống, bao gồm cả tiền kiếm được, lựa chọn nghề nghiệp, giáo dục, không khí trong lành, thực phẩm sạch, và v.v., mà họ không tìm thấy trong quốc gia họ đang sinh sống. Tuy nhiên, có một số rào cản mà những người di dân không biết được là ngôn ngữ tiếng anh, đã trở thành yếu tố chính, làm cho nó khó khăn để thành công tại Hoa Kỳ. Trừ khi bạn nói và viết tiếng Anh tốt, bạn sẽ không có vấn đề để đạt được thành công của bạn ở nước này.

Hầu hết phụ nữ Việt Nam không hiểu về cuộc sống ở Mỹ cái nhìn như thế nào. Họ có thể đã nghe nói nhiều từ người đàn ông Mỹ gốc Việt khoe khoan hay nổ về sự giàu có và phong phú khi họ trở về với quê hương. Những anh chàng này làm việc rất chăm chỉ để kiếm tiền và chi tiêu tiết kiệm, sau đó quay trở về quê nhà, nổ với phụ nữ trẻ về lối sống của họ, làm cho những phụ nữ hiểu sai về Mỹ. Tôi đã sống ở Mỹ 25 năm nên tôi biết chính xác về cha mẹ tôi đã làm việc cần cù và cực khổ, để chăm sóc cho tôi và anh chị em của tôi. Không phải là dễ dàng, chị em ạ, bạn phải làm việc rất chăm chỉ để kiếm sống ở đất nước này. Tôi nhớ thời gian tôi còn ở Vietnam. Cha mẹ tôi có thể mướn một người thợ xây nhà để xây dựng một ngôi nhà nhỏ phù hợp với ngân sách của chúng tôi. Ở Mỹ, chúng ta không thể xây dựng một ngôi nhà như chúng tôi đã làm ở VN. Mỗi nhà phải đáp ứng các tiêu chuẩn quy hoạch và phát triển.

Vietnamese-American woman

Vietnamese-American woman

Một điều nữa là hầu hết các trình độ chuyên nghiệp của bạn không được chấp nhận ở Mỹ. Bạn phải trở lại trường học và nhận được bằng kỷ sư, Cử nhân hoặc Thạc sĩ do Hoa Kỳ cung cấp. Tôi sẽ kết luận rằng biệt danh “vùng đất của cơ hội” của Mỹ vẫn còn phù hợp vì tôi không nhìn thấy bất kỳ nước nào khác phù hợp hơn cho biệt danh này. Tuy nhiên, trong những năm 1980, 1990, 2000, hầu hết những người nhập cư có cuộc sống dễ dàng hơn ở Mỹ. Ngày nay, hầu hết những người nhập cư phải làm việc nhiều hơn nhưng kiếm được ít hơn so với những gì người VN sang trước đây đã làm. Tôi nghĩ rằng vì số lượng người nhập cư đến Mỹ đang gia tăng trong thập kỷ qua, hầu hết mọi người mới đều cảm thấy khó khăn hơn để kiếm sống ở đây.

Mỹ vẫn được xem là đất của cơ hội cho nhiều triệu phú và tỷ phú người Việt muốn đầu tư vào bất động sản và các doanh nghiệp khác như nhà hàng, siêu thị, trạm xăng và các cơ sỡ khác. Hầu hết các nhà đầu tư Việt Nam có thể bắt đầu một doanh nghiệp mới tại Mỹ một cách dễ dàng và an toàn mà không cần trải qua quá trình tốn kém và kéo dài như họ làm trong nước của họ. Ví dụ, khi bạn mở một công ty mới ở Viet Nam, bạn phải đưa các “phong bì tiền” hay “món quà” đặc biệt cho các quan chức địa phương để có được các giấy tờ đi qua một cách dễ dàng. Khi công ty của bạn đang phát triễn, bạn phải tiếp tục bồi dưỡng cho quan chức để họ không làm phiền. Nhưng nếu bạn mỡ kinh doanh tại Hoa Kỳ, thì bạn không cần hối lộ các khoãn như thế, giấy tờ vần nhanh gọn.

Có hàng ngàn người Trung Quốc di cư sang Hoa Kỳ mổi năm. Rất nhiều người trong số họ sang Mỹ để mua bất động sãn, mỡ nhà hàng, hay mỡ các dịch vụ khác. Họ yêu thích sự tự do, không khí trong lành, thực phẫm sách sẻ và ngành giáo dục tuyệt vời mà Hoa Kỳ mang lại. Cũng có rất nhiều phụ nữ Trung Hoa sang Mỹ sanh con để đứa con có quốc tịch Hoa Kỳ. Vậy thì chúng ta thấy được rằng Hoa Kỳ vẫn được xem là vùng đất của cơ hội. Theo tôi nghĩ thì hầu hết người giàu có tại Trung Quốc đều tìm cách nhập cư vào Mỹ bằng cách này hay cách khác.

Có rất nhiều phụ nữ Việt tại trang web hẹn hò trực tuyến của chúng tôi Vietdating.us hỏi tôi về cuộc sống ỡ USA. Như đã đề cập ở trên, tôi nghĩ rằng Mỹ, vào năm 2015, vẫn được coi với biệt danh là vùng đất của cơ hội, nhưng hầu hết người mới phải làm việc chăm chỉ hơn để thành công. Đừng tin tất cả những lời nói từ đàn ông Việt Kiều Mỹ, bởi vì những gì họ nói là những lợi thế mà họ đã trải qua. Có một số người đã có một số rào cản khi thực hiện một cuộc sống ở Mỹ, mà họ không nói ra.

Phu nu Viet Kieu tai nha Trang White House

Phu nu Viet Kieu tai nha Trang White House

Tiếng Anh là ngôn ngữ mà bạn cần biết. Tôi nghĩ rằng người Philippines, Nga, và di dân phương Tây khác không có vấn đề trong việc nói tiếng Anh. Trung Quốc, Việt Nam, Hàn Quốc, Thái nhập cư thường có vấn đề với tiếng Anh. Nếu bạn không biết tiếng Anh đủ tốt, thì thật khó để tìm được một công việc ở đây, trừ khi bạn làm việc trong nhà hàng hoặc siêu thị mà bạn có thể nói được ngôn ngữ của bạn.

Thật khó để có được một bằng cử nhân tại Mỹ. Như bạn biết, bạn phải biết tiếng Anh để tham dự các trường cao đẳng cộng đồng (community college). Tiếng Anh là yếu tố quan trọng nhất để xác định có hay không bạn đang thành công ở đất nước này. Tiền không phải là về vấn đề quan trọng để học đại học. Bạn có thể xin hỗ trợ tài chính (financial aid) từ chính phủ để trả tiền học phí cho bạn.

Khi đến Mỹ và nếu có cơ hội, tôi đề nghị bạn đi học đại học và kiếm được một bằng cấp, để kiếm tiền tốt hơn. Rất dễ dàng để tìm một công việc có trình độ chuyên nghiệp nếu bạn có bằng Cử nhân (BS). Tiền lương cho một người chuyên nghiệp với bằng BS là khoảng $45,000 mỗi năm (mới tốt nghiệp) và có thể là $100,000 mỗi năm (với 10 năm kinh nghiệm làm việc). Tuy nhiên, nếu bạn làm việc trong một siêu thị hay nhà hàng, thì bạn có thể nhận được khoảng 15.000 USD mỗi năm cho khởi đầu và $20,000 mỗi năm sau 10 năm. Bạn có thấy sự khác biệt?

Vì vậy, tôi hy vọng tôi liệt kê một số lời khuyên quan trọng về cuộc sống ở Mỹ. Nó không phải là những gì bạn đã nghĩ trước đây. Đây là sự thật. Hầu hết phụ nữ Việt Nam đã đến với nước Mỹ sẽ thích nghi với lối sống Mỹ, vì vậy bạn cũng sẻ thích nghi.

Thật ra Hoa Kỳ có gì tuyệt vời chứ?

Nu Than Tu Do tai New York

Nu Than Tu Do tai New York

Tôi xin dịch lại một đoạn trong bài của tác giã Allan Erickson:

  • Bất cứ ai cũng có thể đến đây và hoàn toàn tái tạo lại bản thân mình. Quốc gia này vẫn còn là vùng đất của cơ hội.
  • Qua rèn luyện và làm việc chăm chỉ, một cá nhân có thể phát triển thịnh vượng và tận hưởng sự tự do đến 99,9% của con người.
  • Các cá nhân được tự do theo đuổi ước mơ hay tham vọng, là bởi vì chúng tôi có quyền tự do kinh tế được hỗ trợ bởi một cơ cấu quản lý tồn tại theo sự đồng ý của người dân.
  • US là một quốc gia mà có những nền văn hóa đa dạng và toàn diện nhất trên trái đất.
  • Nước Mỹ vỉ đại bỡi vì người Mỹ rất tữ tế.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì đây là đất nước của những nhân tài thật sự.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì chúng tôi luôn luôn khuyến khích và động viên lẫn nhau, cũng như yêu mọi người.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì con người rất tốt và chúng tôi tin vào tình yêu của Thiên Chúa.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì người Mỹ có lòng rộng lượng, vị tha và hào phóng nhất thế giới.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì người Mỹ không muốn có chiến tranh nhưng không hề sợ hãi đối đầu với kẻ côn đồ và các tên bạo chúa.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì chúng tôi chiến đấu theo nguyên tắc, và khi chúng tôi giành chiến thắng, chúng tôi sẻ đối xữ với các nước cựu thù như bạn bè.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì chúng tôi là nước cộng hòa lập hiến, hệ thống của chúng tôi kiểm tra và cân bằng, về công lý dựa trên các quy định của pháp luật, các giả định vô tội, quyền được xét xử công bằng và bảo vệ khác đòi hỏi chính phủ tôn trọng các quyền của công dân.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì chúng tôi sẵn sàng tiêu diệt các tên bạo chúa, nhưng chúng tôi luôn tìm và giúp đỡ người thấp cổ bé họng, những đứa trẻ mồ côi và người góa bụa.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì người Mỹ hoan nghênh việc người nhập cư đến đây cam kết về mặt pháp lý để trở thành một người Mỹ và hứa hẹn sẽ giúp quốc gia này hình thành một liên minh hoàn hảo hơn.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì mọi người, từng cá nhân, luôn tự nguyện làm quyết định có ý thức, bảo vệ quyền tự do của người khác.
  • Nước Mỹ vỉ đại vì sứ mệnh của chúng tôi là hòa bình và tự do của người dân một cách bình đãng.

Chúc may mắn!

Sao Việt Hay Giới Showbiz VN Và Cái Mốt Lấy Vợ Hay Chồng Việt Kiều

Trong hai thập kỷ vừa qua, mổi năm, có hàng ngàn cô gái miền Tây, sau này là Trung và Bắc lấy chồng Việt Kiều và được bảo lãnh sang nước ngoài sinh sống. Hiện nay cái mốt lấy chồng hay vợ Việt quốc tịch ngoại đã bùng lên mạnh mẽ trong giới showbiz. Các sao Việt lấy vợ hay chồng có quốc tịch Hoa Kỳ, Úc, Canada, Pháp đã trỡ thành cái mốt hiện nay. Lý do duy nhất mà ai cũng muốn nắm trong tay cái tấm thẻ xanh Mỹ (green card hay định cư hợp pháp) là tương lai chính họ và con cái của họ sau này.

Sao Viet va dan ong Viet Kieu tai Ho Boi

Phu nu Viet va dan ong Viet Kieu tai Ho Boi (Hoa Ky)

Các sao Việt kết hôn với người bạn đời ỡ nước ngoài là vì họ muốn sống ỡ hai nơi. Họ vẫn hoạt động nghệ thuật trong nước nhưng vẫn là một người định cư hợp pháp ỡ nước ngoài. Chỉ cần có tấm thẻ xanh trong tay thì họ có thể sống và làm việc tại Hoa Kỳ hợp pháp. Có nhiều người nghĩ rằng sao Việt lấy vợ hay chồng VK hải ngoại là vì vật chất, không phải vì tình yêu. Việc này thì không chính xác đâu vì người Việt Nam hải ngoại không có giàu có bằng các đại gia trong nước như báo chí trong nước đã đưa tin.

Thật ra trong giới nghệ sỉ, diễn viên điện ảnh, tài tữ, ca sỉ, người mẩu, chân dài, thường còn bị nhiều định kiến. Rất ít người trí thức như bác sỉ, kỹ sư, hay luật sư lại đi lấy một cô ca sỉ hay diễn viên làm vợ. Đây là phong tục từ ngàn xưa còn ảnh hưỡng đến bây giờ, “ca sướng vô loại”. Chỉ có những người trong giới họ lấy nhau hay các đại gia lấy người mẩu, chẵng hạn.

Hiện nay cái mốt sao Việt lấy chồng hay vợ nước ngoài đã phố biến. Thật ra các sao Việt này rất giàu có tại VN, nhưng họ vẫn tìm người bạn đời tại nước ngoài để được định cư tại hải ngoại. Có rất nhiều lý do mà họ muốn sống ỡ nước ngoài và hoạt động tại Vietnam. Lý do chính là họ muốn “sống” ỡ nước ngoài.

Do xã hội khép kín từ ngàn xưa, nên hầu hết trí thức trong nước không thích lấy các sao Việt. Ỡ ngoại quốc thì người Việt tỵ nạn có tư tưỡng phóng khoáng hơn. Họ không có định kiến về nghề ca sướng vô loại. Họ tôn trọng phụ nữ và luôn xem phụ nữ là số 1 “lady first”. Do đó các sao Việt lấy chồng người Việt quốc tịch ngoại sẻ rất hạnh phúc, mặc dầu chồng của họ không phải là đại gia. Xin mở ngoặc ỡ đây là những ông chủ tiệm bánh mỳ, nhà hàng, tiệm nail bên Mỹ thì thu nhập chưa chắc hơn những anh làm công chức trong ngành vi tính (lập trình viên, computer programmer). Vì thu nhập của một người lập trình viên khi làm 10 năm và có kinh nghiệm là khoãn $100,000 USD hay trên 2 tỉ đồng VND.

Khi chúng ta gọi doanh nhân Việt Kiều thì dường như chúng ta đang tân bóc họ lên, chứ thật ra những người công chức quèn có khi thu nhập còn cao hơn họ. Vấn đề không phải là tiền đâu mà giới showbiz muốn lấy vợ hay chồng ngoại là vì họ được định cư hợp pháp tại quốc gia thứ hai nào đó.

Việt Kiều có thể lấy sao Việt dể không?

Không khó. Nếu như đàn ông VK làm công nhân vi tính, có bằng cấp đại học, hay có cơ sỡ kinh doanh tương đối khá tại Mỹ hay Canada, thì quý vị có thể cưới 1 người vợ xinh đẹp trong giới showbiz. Nhưng quý vị phải chịu mất thời gian để tới lui và chinh phục cô ta. Làm cách nào để quen thì tôi không nói vì có quá nhiều cách. Nếu có thời gian về VN thì dể hơn, nếu không, thì nên tìm cách tiếp cận với cô ta khi cô ta sang biểu diễn tại nơi mà quý vị sing sống. Hảy tìm các sao trên 28 tuổi thì cơ hội sẻ cao hơn nhiều vì ở lứa tuổi này thì nhan sắc phụ nữ bắt đầu xấu đi nhiều nên theo tâm lý, thì họ rất sợ bị “ế”.

Cái mốt muốn sống 2 nơi hiện nay quá phổ biến tại Vietnam. Các giới trong showbix, nhà giàu, trí thức, quan chức, doanh nhân, đại gia đều tìm cách để họ và gia đình được sang nước ngoài định cư hợp pháp, đặc biệt là Mỹ. Ngay cả phụ nữ Việtnam đều muốn sanh con ỡ Hoa Kỳ hay Canada để có quốc tịch nước ngoài cho đứa con lúc ra đời, thì hầu hết các người khá giã đều muốn sống tại Mỹ hay Canada.