Tại sao Hàn Quốc phát triển rực rỡ còn Việt Nam thì không?

   

Tony Buổi Sáng – Năm 2004, Việt Nam cho chiếu bộ phim “Thời đại anh hùng” trong đó có đoạn, Tổng thống Park Chung-hee đã khóc vì thấy dân khổ quá. Ông tuyên bố sau 10 năm nữa sẽ có nhiều nước trên thế giới phải đến làm thuê cho Hàn Quốc, và sự thật đã đến với họ trong đó có Việt Nam.

Han Quoc - Seoul thap nien 1960

Han Quoc – Seoul thap nien 1960

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn để giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích rằng, Hàn Quốc lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa, đây cũng bởi tính sĩ diện của họ rất cao.

Nhưng chính phủ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có được chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên cách đào tạo phương Tây sao cho phù hợp với đặc trưng của châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, Hàn Quốc chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, và để dành thời gian và công sức lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Han Quoc - Seoul city

Han Quoc – Seoul city

Đúng 20 năm sau, năm 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn. Ô tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo… bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó mặc dù dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào, chỉ biết rằng trên tivi lúc đó chỉ có vẻn vẹn 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”; từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng cho đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, cách tạo dựng một nhà máy.

Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động tại đây, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, mà người xếp hàng “xin việc” lúc bấy giờ lại là người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi “cho việc” người khác.

Phu nu Han Quoc

Phu nu Han Quoc

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ. Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí.

Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Ngay lập tức người Hàn tuyển chọn ra 2.000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ… 4 năm sau tốt nghiệp, (năm 1992), những bộ phim đầu tay như: Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc vàng,…với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet đã chinh phục được hàng triệu con tim.

Ngành làm phim đã phối hợp khéo léo với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng để xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Vào năm 1988, ngoài 2.000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh thì cũng có ngần ấy người được cử sang Milan và Paris để học thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu “tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, người Tây không thích, không bán được. Có những năm mẫu xe của

Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ, ngạc nhiên và thích thú.

Ngoài ra, người Hàn cũng cử những sinh viên giỏi toán nhất nước theo học ngành tài chính ở các trường đại học lớn của Mỹ, với tham vọng Seoul sẽ thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời và họ tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Hộ không hề chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu có.

Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi. Ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á để cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải là “Made in Korea”, dù vào thập niên bảy mươi sản phẩm vô cùng kém cỏi và xấu xí. Nhưng nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở Việt Nam cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy rồi nhắn mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

Theo Ký Gỉa

   


Vinh Danh THIÊN CHÚA trên trời, 
Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương" (Luca 2:14)

God Bless VIETNAM!






Youtube videos Tony: https://www.youtube.com/c/TonyTran3000


Binh luan

Leave a Reply to Le hong trang Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded

Optionally add an image (JPEG only)

  1. Có cô gái nào ở vietnam nhập cư hàn quốc hok zday?người nào đã li hôn với chồng có con cũng được,mình muốn tìm người như vậy.độ tuổi từ 25 đến 35.có ai giới thiệu mình với,facebook.nhat nguyenminh sdt 0868690809

  2. Nhưng hình như thực tại cho thấy con gái VN thường thích lấy Chồng Việt Kiều hơn chồng VN bất kể xấu hay đẹp, nghề nghiệp hay tư cách. Tôi không biết động cơ của những cô gái này là gì, tôi không có đinh kiến nhưng nhiều cô gái trong đó có mục đích không hề tốt. Tất nhiên đây không phải sự ghen tị, nhưng đàn ông Việt Nam thì thường ít khi lấy được cô nào Việt Kiều ít tuổi hơn hoặc bằng tuổi lắm. Cơ bản là lấy mấy bà già và nói rằng tình yêu là không biên giới và tuổi tác. Cơ bản họ cũng chỉ vì cá nhân. Cho nên tôi nghĩ nếu muốn sinh sống và công tác tại nước ngoài thì cũng nên tự học hành và phấn đấu bản thân mà sang đó làm chứ đừng bao giờ suy nghĩ là cứ ăn chơi đi xong lớn lên chăm chút tý sắc rồi lừa lấy 1 ông tây, 1 ông việt kiều hay 1 bà xồn xồn rồi quân bên đó đổi đời. Giá trị con người nó nằm trong cái con tim và trong trí óc chứ không chỉ nằm ở cái bề ngoài rẻ tiền. Người Hàn Quốc họ làm được mà sao người VN chẳng học được gì? tôi chỉ toàn thấy thanh niên bây giờ học theo cách ăn mặc, điệu bộ, kiểu tóc v.v… toàn những thứ bề ngoài nhưng bên trong hoàn toàn VN. Đua đòi nhưng không chịu làm cho tâm hồn mình sáng thì cũng bị cái bề ngoài che mắt hết thôi. Vì vậy anh tony dù khác về quan điểm chính trị nhưng tôi và anh chẳng có thù oán gì nhau. Yêu nước là cách làm cho giới trẻ họ sống có trách nhiệm chứ đâu phải cứ lôi kéo họ đi khỏi VN như vậy? Tất nhiên đời họ thì họ quyết nhưng sao anh cứ để người VN làm giàu cho Mỹ vậy?

  3. Tôi là một cán bộ trẻ của Việt Nam và đang sống ở VN, tôi không xét về chính trị. Và tôi cũng mong 1 ngày không xa đất nước Việt Nam sẽ phát triển được như Hàn Quốc. Chỉ là 1 cán bộ nhỏ bé nên tôi cũng chỉ biết làm việc và làm việc. Mong rằng VN sau này sẽ ngày càng phát triển hơn. Cách làm của Hàn Quốc thật tức thời và có cái nhìn xa. Dù là chính quyền nào thì quan trọng cũng là tầm nhìn và phương pháp. Nhưng điều kiện lịch sử, xã hội và chính trị trong ngoài cũng tác động không nhỏ.

  4. Em chào anh.hiện tại em đang ở nuoc ngoài. Anh xem giup em em có thể định cư ở lại k ạ.xem giup em e có lấy tồng nước ngoài k. Hay là ế ạ hiiii. Cảm ơn anh.

  5. Người con gái vì gia đình..đảm đang. Sống vì mọi người..đang Sông ở nghê an. Muôn ai đó Thay Đôi cuộc Sông này của mình.. Có thể đưa minh Đi nơi nào đó xa hơn

  6. Tôi tên Phương Anh facebook tôi 01863802260. Tôi muốn tìm bạn trai từ 18đến 24. Tôi muốn bạn trai có nghề lanh lợi vui tính hoà đồng. Đặc biệt Thật lòng với tôi

  7. Toi ten phuong ,26 tuoi đã ly hon nay toi muon tìm một nguoi biet yeu thuong và quan tâm tôi,tuy khong xinh như nguoi ta nhưng toi chỉ có sự chân thành thôi,đay kà số zalo cua toi,841647913264,rất vui đuoc lam ven

  8. Xin chao ! Minh ten la Huyen dang sinh song va lam viec tai Hai Phong .Minh 31 tuoi la mot nguoi con gai rat Viet Nam luon huong toi cai dep .biet hoc hoi cac linh vuc .Tuy mot lan do vo trong hon nhan nhung em van la em .van luon song tot cho ban than .gia dinh va xa hoi .Hien tai em dang hoc tieng Han vi e muon hoc hoi ngon ngu va con nguoi Han Quoc .Em mong no se giup ich cho e ve sau .Qua trang nay em cung muon tim hieu va noi chuyen voi nhung nguoi ban su dung tieng Han .Giup e hoc tieng Han duoc tot hon .Neu hop nhau se tien xa hon ..Hay den va noi chuyen voi em ngiem tuc nhe xin dung nay no .So cua e day 01699730796 .Thanks ☺

  9. Mổi người sinh ra đời đều có số phận riêng của họ. Mổi quốc gia cũng có số phận riêng của nó. Nhưng Nam Hàn thì thật sự đã vượt qua để thay đổi số phận từ nghèo khổ hơn Vietnam trong thập niên 1960, trỡ thành 1 đất nước giàu mạnh như hiện nay, thật là 1 điều đáng khâm phục. Cho thấy những người lãnh đạo ỡ Nam Hàn có cái tâm, đức và tài đến bật nào mới có thể thay đổi vận mệnh của Hàn Quốc trỡ thành quốc gia hùng mạnh.

    Tôi có 2 người bạn từ Nam Hàn làm internship trong một công ty tại miền nam Cali, khi xong chương trình internship khoãn 6 tháng, công ty ngỏ ý muốn mướn luôn 2 anh Hàn Quốc này, nhưng 2 người đã từ chối và quyết định trỡ về quốc gia của họ để phục vụ. Tôi mới hỏi tại sao lại về? Họ nói rằng công ty tại Mỹ trã họ $50,000 một năm, nếu về Hàn Quốc, họ sẻ tìm được một công việc với lương khoãn $40,000 một năm, nên họ quyết định về nước của họ để làm việc.

Leave a Reply to Le hong trang Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bộ gõ AVIM-Reloaded

Optionally add an image (JPEG only)