Archives

Hầu Hết Người Việt Hải Ngoại Có Thể Trỡ Thành Triệu Phú Bất Động Sãn

Trỡ thành triệu phú bất động sãn tại Mỹ, Úc hay Canada là một chuyện không khó khăn đối với người Việt sống tại hải ngoại. Tony muốn chia sẻ cách đầu tư bất động sãn để đạt được mục tiêu này một cách an toàn. Tất cả quý vị đều có thể làm được.

House for rent in Orange county California

1. Đầu tư vào bất động sãn (real estate) hiệu quả hơn cổ phiếu (stocks)

Bất động sản là hữu hình (tangible). Quý vị có thể nhìn thấy và kiễm tài sản của mình. Nếu quý vị có $40,000 để đầu tư. Quý vị có thể mua $40,000 cổ phiếu hay trái phiếu. Tuy nhiên, nếu đầu tư vào bất động sản với số tiền này, thì quý vị có thể mua 1 căn nhà trị giá $400,000 hay $800,000 vì chúng ta có thể trã trước 5%, 10% hay 20%. Có vùng quý vị chỉ cần trã trước 3% mà vẫn mua được nhà.

Nếu cổ phiếu của bạn tăng lên 10% sau vài năm, thì bạn kiếm được $4,000. Nhưng nếu căn nhà của bạn tăng 10%, thì bạn sẻ kiếm được $40,000 hay $80,000 mà quý vị chỉ đầu tư một số vốn giống nhau là $40,000. Đây thật sự là một đòn bẩy mà ít có ai nhìn thấy.

2. Kiếm tiền từ bất động sản dể dàng, bao gồm thu nhập từ tiền thuê nhà và dùng tiền người thuê nhà để trã tiền nợ ngân hàng (mortgage). Khi giá nhà lên, mình là người duy nhất hưỡng lợi tức này.

3. Bất động sản có rất nhiều lợi thế về thuế. Tùy thuộc vào nơi quý vị sinh sống, quận, thành phố hay tiểu bang, thuế cũng khác nhau. Quý vị có thể khai (claim) tiền lãi vào thuế thu nhập cuối năm. Khi khai thuế thì bạn có thể viết ra chi phí xữa chữa nhà, hay các chi phí khác để trừ vào khoãn thu nhập từ căn nhà cho thuê. Nói chung, có nhiều lợi thế về thuế.

Đầu tư Bất động sản

Đầu tư vào thị trường bất động sản là dài hạn. Tùy vào thu nhập của từng người mà mình mua nhà thế nào để đầu tư. Quý vị không nên mua nhà quá mắt để cho thuê. Chỉ cần mua nhà có nhiều phòng tấm và phòng ngủ, ít nhất 3 phòng ngũ và 2.5 phòng tấm. Bạn nên mua căn nhà đầu tiên để ỡ, sau vài năm dành dụm tiền để trã trước (down) và mua căn nhà thứ 2, lớn hơn căn nhà đầu tiên 1 chút thôi, và cho thuê căn nhà đầu tiên. Làm như vậy thì quý vị sẻ được hưỡng lãi xuất ngân hàng thấp hơn theo dạng nhà ỡ. Quý vị biết rằng ngân hàng luôn tính lãi xuất cao hơn cho nhà mà mình mua để đầu tư (investment), so với nhà mình mua để ỡ.

Khi nào tôi trỡ thành triệu phú bất động sản

Tùy vào thu nhập của từng người. Có người thu nhập cao nên mua nhiều nhà cho thuê, nhưng cũng có người thu nhập thấp nên chỉ có 2 căn nhà. Làm giàu từ cách mua nhà cho thuê phải đi từ từ, có thể 10, 15, 20, 25, hay 30 năm. Chỉ cần quý vị có 1 căn nhà ỡ và 1 căn cho thuê là có thể trỡ thành triệu phú đôla tại hải ngoại.

Home mortgage calculator

 Nhìn vào hình bên trên, nếu quý vị mua 1 căn nhà đầu tiên giá $400,000, lãi xuất là 3.5%, trã trước 20% là $80,000, nợ $320,000, thuế 1.25% và bảo hiễm $1,000 mổi năm, mỗi tháng trã $1,936 trong 30 năm. Trong số tiền $1,936 này, thì có $503 tiền vốn (principal) trừ đi tổng số vốn mổi tháng. Số tiền vốn trừ đi mổi tháng này sẻ tăng dần lên từ bây giờ đến 30 năm. Ví dụ như có $503 trong tháng 10, 2016, nhưng số tiền vốn tăng lên đến $521 vào tháng 10, 2017. Trong năm 2017, số tiền vốn trã xong là $6,195.

Sau 2 năm, quý vị mua 1 căn nhà thứ hai để ỡ lớn hơn căn nhà này một tí, $401,000, và cho thuê căn nhà đầu tiên. Nguyên tắt tiền trã mổi tháng vẫn giống vậy, $1,936, và cho thuê $2,000 mổi tháng. Quý vị có thể dùng số tiền của người thuê nhà để trã nợ cho căn nhà này. Tùy vào nơi quý vị sinh sống mà tiền thuê nhà cũng khác nhau. Nếu sống ỡ quận Cam, bang California, thì quý vị có thể cho thuê nhà 3 phòng ngủ, 2 phòng tấm, với giá $2,000 mổi tháng dể dàng.

Yearly amortization schedule

Yearly amortization schedule

Theo công thức trên, thì mổi năm quý vị sẻ thu được tiền lời từ số tiền vốn trã xong (tiền này sẻ tăng dần), cộng với giá trị nhà tăng lên cho căn nhà cho thuê. Nếu nhà tăng lên 2%, có nghỉa là quý vị kiếm được $400,000 * 0.02 = $8,000. Vậy là mổi năm, số tiền lời của căn nhà cho thuê này là $8,000 + $6,195 = $14,195.

Sau 32 năm thì bất cứ ai dùng công thức như trên đều trỡ thành triệu phú. Nếu mổi năm, giá trị nhà tăng 2%, có nghỉa là 60% trong 30 năm, bằng $640,000 ($400,000 * 60%) * 2 (căn nhà) = $1,280,000.

Nếu quý vị nào có khã năng thì mua thêm 1 căn nhà mới sau vài năm, thì giấc mơ trỡ thành triệu phú bất động sản sẻ đến nhanh hơn, 30, 25, 20, 15 hay 10 năm thôi.

Có nhiều người Việt Kiều tại hải ngoại thích sống an nhàn nên họ muốn trã hết nợ ngân hàng (paid off) khi có tiền, điều này cũng tốt thôi, nhưng rất khó để trỡ thành triệu phú. Nếu quý vị có dư tiền thì nên đầu tư vào bất động sãn bằng cách mua thêm nhà thứ 2, 3, 4, 5….. và cho thuê, tương lai trỡ thành triệu phú đô la tại Hoa Kỳ, Canada hay Úc chỉ còn tính theo thời gian mà thôi.

Real Estate Market Cycles in San Francisco Bay Area (30 Years)

Chúng ta hảy nhìn ỡ hình trên, thị trường nhà cữa tại vùng San Francisco tăng gần 70% trong 30 năm qua, từ 1986 đến 2016.

Tại Sao Người Ta Phải Thuê Nhà?

Viết đến đây chắc nhiều quí vị sẻ hỏi tại sao người ta lại phải đi thuê nhà trong khi mua nhà thì tiền trã mổi tháng còn rẻ hơn đi thuê nhà. Sau 30 năm thì người mua nhà sẻ có căn nhà trã hết trong kh người thuê nhà không có gì hết. Có nhiều lý do khác nhau, lý do chính là ngân hàng không cho những người này mượn tiền vì họ bị bad credit (uy tín xấu) hay chưa có uy tín. Lý do thứ hai là những người này chưa có tích góp được số tiền trã trước. Củng có thể họ không muốn mua nhà vì muốn đầu tư vào chuyện khác.

US real estate forecast in 2022-2027

Nếu dựa vào giá cả thị trường bất động sãn ỡ Hoa Kỳ, thì Tony nghỉ nhà cữa tại đây sẻ tăng vọt vào chu kỳ khoãng 2022 đến 2027 (15 hay 16 năm xãy ra 1 lần), giống như vào năm 1989-1990 hay 2006-2007.

Tony xin chúc quý vị thật nhiều may mắng và sức khõe !
Good luck everyone!

P.S. Khi mua nhà cho thuê, quý vị nên chọn nhà rẻ hơn giá thị trường ít nhất 5% bằng cách so sánh giá nhà vừa bán xung quanh, có nhiều phòng ngủ và phòng tấm, có nhiều parking đậu xe, thì người thuê nhà thích hơn.

Sự thật ‘thú vị’ về nước Mỹ qua lời kể của một du học sinh Trung Quốc

Dưới đây là câu chuyện về một du học sinh Trung Quốc sau khi sang Mỹ du học, sự thật về nước Mỹ làm cậu “bàng hoàng”.

Tượng Nữ Thần Tự Do Tại Mỹ

Tượng Nữ Thần Tự Do Tại Mỹ

Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó.

Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật, đến giờ này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại! Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó.

Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến ở Hoa Kỳ rất đáng thất vọng!

1. Công nghiệp

Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển!

Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển bao nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu. Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất phải có nhiều ống khói, nhiều nhà máy và khói bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa. Thế mà ở tại xứ cờ hoa này lại không có một cái ống khói nào! Họa hoằn lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để trang trí nhà cửa thôi!

Và ở Mỹ, bạn cũng chỉ thấy toàn sông hồ trong sạch, chả tìm đâu ra nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên sông! Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ còn gì nữa! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả!

Hồ Flathead, Mỹ – Ảnh minh họa

Hồ Flathead, Mỹ – Ảnh minh họa

2. Kinh tế

Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế! Bạn biết đấy, nước họ có chỗ nào mà xa lộ không tới, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà tịnh không thấy một trạm thu phí nào! Thế là mất toi cả núi vàng!

Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí! Chắc chắn dăm bữa nửa tháng là gom đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương!

Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là không có đầu óc kinh tế tẹo nào.

3. Xây dựng

Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm. Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất ít gặp những công trình bê tông ở nước Mỹ. Nhà của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu nhẹ khác.

Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình độ kiến trúc của nước ngoại bang này còn thua xa trình độ của triều đại chúng ta xưa kia!

Công trình xây dựng Tại Mỹ

Công trình xây dựng Tại Mỹ

4. Văn hóa

Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo.

Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô la đó và vì thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên đã giúp mang lên xe! Người này còn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì nữa không? Thế đấy!

Ở Trung Quốc, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi – còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. (Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm gương về đạo đức).

Hồi đó người ta chuộng lối sống ‘đạo đức giả’ nhưng bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta nên sống thực dụng và trần trụi hơn, đó mới là hiện đại chứ! Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt kịp chúng ta!

5. Ẩm thực

Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú rừng.

Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. Thế mà chính quyền đành bó tay không biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ đấy!

Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm chí không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền!

Người Mỹ vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật, đó là một xã hội còn quá sơ khai!

Con nai trên xa lộ Tại Mỹ

Con nai trên xa lộ Tại Mỹ

6. Phong cách

Người Mỹ làm như không biết tự trọng!

Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài, họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo sư Davis chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực kỳ nổi tiếng thế mà vào giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh tinh Trung Quốc Chương Tử Di ! Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm!

Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ ghi hai chữ Ph.D. lên danh thiếp của mình như ở nước ta. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế của mình. Thành ra những người học với những ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây!

Còn ở Trung Quốc, giờ đây các công chức dường như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy! Một công dân hạng ba của Trung Quốc có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy!

7. Học đường

Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.

Chúng không hề có ý định đi học để trở thành ông này bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy viên tương lai, như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ.

Trường học ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp cho các đứa trẻ trở thành những công dân có đủ tư cách, sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư? Một quan niệm nghe mới cổ hủ làm sao!

Học đường Tại Mỹ

Học đường Tại Mỹ

8. Y tế

Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.

Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng… ôi chao mọi việc chẳng thể nhanh gọn như ở Trung Quốc… Tôi chả hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc… mà lẽ ra nên tách rời lợi nhuận với trách nhiệm!

Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền mà! Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ?… chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao gấp cả chục lần cơ mà! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo bở thế mà họ không biết tranh thủ khai thác, rõ ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ đã chết rồi!

9. Báo chí

Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao!

Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ khạo của người Mỹ.

Chẳng hạn khi họ biết Trung Quốc có đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt như thế này: Hóa ra Trung Quốc cũng có báo chí à? Nghe mà bực cả người!

Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn thận đấy chứ. Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng lãnh tụ lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “chửi” cả tổng thống nữa cơ đấy!

Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ!

Báo chí Trung Quốc

Báo chí Trung Quốc

10. Tâm linh

Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.

Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu kinh thánh nghe hết sức khờ khạo: “Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ”.

Thật là buồn cười quá đi: Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến thế này? Cầu Chúa có ích lợi gì chứ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng như ở nước ta!

Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ!

11. Lối sống

Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian.

Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoãn đứng vào hàng chờ đợi…

Còn chúng ta – như bạn biết đấy – khôn hơn nhiều!

Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng chen lấn tuyệt vời, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được sự mệt mỏi khi đứng chờ!

Nếu ai đó biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa..

Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ!

12. Mua bán

Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức vô lý: Bạn có thể đem trả lại hàng hóa vài tuần sau khi đã mua về mà thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ!

Mua bán hàng hóa tại Mỹ

Mua bán hàng hóa tại Mỹ

13. An toàn 

Nước Mỹ không an toàn chút nào! Tôi nói điều này bởi có tới 95% nhà dân không có tới lưới chống trộm và lại không có hàng rào xung quanh, và điều kỳ lạ nữa là: Chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi? Có nhiều ngôi nhà đẹp đẽ sang trọng mà ban đêm nhiều người Mỹ còn không biết khóa cửa lúc họ đi ngủ nữa. Thật mất an toàn hết sức!

14. Giao thông

Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết! Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95% tài xế không dám vượt đèn đỏ! Ở nước ta thì phần lớn tài xế đều có thừa dũng cảm vượt đèn đỏ.

Và mặc dầu 99% dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ: Bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, tại sao người lái xe lại không bóp còi inh ỏi cho sướng tay như ở bên ta nhỉ? Phố xá bên Mỹ làm sao mà bì được với phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung Quốc cơ chứ!

15. Tình cảm

Người Mỹ rất là thiếu tình cảm và hình như không có cảm xúc. Có tới 95% nhân viên người Mỹ không nghĩ tới việc phải làm gì cho tiệc cưới của sếp hoặc của con cái sếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không? Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không? Hãy xem, người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu là tình cảm thương mến đối với lãnh đạo!

16. Nhạy bén

Người Mỹ không nhạy bén chút nào! 99% người Mỹ đều đi học, đi làm, và thăng quan tiến chức, mà không hề biết đến sự cần thiết của “phong bì” để có thể mở ra một cánh cửa… sau, để giúp cho họ được thăng quan tiến chức nhanh hơn, giống như người Trung Quốc chúng ta!

Vậy thì còn đi Mỹ để làm gì nữa cơ chứ??!!!!

NGUỒN: Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội Sina Weibo của Trung Quốc, bài viết này đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận.

Tờ Tea Leaf Nation đã trích dịch, biên tập lại những phần cốt lõi nhất của bài viết nói trên.

Sưu tầm

Cái giường nào đắt giá nhất trên đời -Steve Jobs

Những lời cuối cùng của Steve Jobs – người sáng tạo ra Iphone Apple – chấn động cả thế giới.

Steve Jobs

Steve Jobs

“Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui. Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hoá với tôi. Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.

Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một lần bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn. Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.

Thượng Đế tạo dựng chúng ta để cảm nghiệm được tin yêu trong tim, chứ không phải những ảo tưởng về tiền tài, danh vọng như tôi đã làm trong suốt cuộc đời nhưng không thể đem theo tôi được. Tôi có thể mang theo được những kỉ niệm của yêu thương. Đây mới chính là sự giàu sang sẽ có thể đồng hành với bạn, là sức mạnh, ánh sáng soi sáng cho bạn tiến tới. Tình yêu có thể đi hàng ngàn cây số và chính vì thế cuộc đời không có giới hạn. Đi, tiến đến nơi mà bạn muốn, Cố gắng lên để đạt được những mục đích. Tất cả là ở trong tim và trong lòng bàn tay của bạn.

Cái giường nào đắt giá nhất trên đời? Đó là giường bệnh viện, vì nếu có tiền, bạn có thể mướn tài xe lái xe cho bạn, nhưng không thể dùng tiền để thuê người mang bệnh cho bạn. Mất tài sản mình có thể tìm lại được, có một cái khi đã mất thì không thể tìm lại được: sự sống. Dù đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời, cuối cùng, tất cả phải đối diện khi bức màn sự sống kéo xuống.Làm ơn hãy nâng niu và nhận thức được giá trị tình yêu gia đình, tình yêu bạn đời và tình yêu bạn hữu, gìn giữ sức khỏe cho bạn và chăm sóc đồng bào của bạn.

Thanks for all you have done and RIP Steve Jobs. (ManhLe,svd)

Một Việt kiều đứng trước nguy cơ mất trắng tiền tỷ vì mua bán đất “ảo”

Tại Mỹ, Úc hay Canada quý vị có thể mua nhà 1 cách đơn giãn, email hay fax qua lại hộp đồng giữa người mua và người bán, hay thông qua hãng trung gian (Real Estate agent), ký giấy tờ trực tuyến, đặc cọc tiền, đến ngày lấy nhà mới gặp hãng settlement để ký 1 lần cuối và lấy chìa khóa nhà, nhưng chưa nghe nói đến chuyện bị lường gạt gì hết. Nhưng nếu quí vị Việt Kiều có ý định mua nhà tại Việt Nam thì phải suy nghỉ hết sức cẫn thận và hiểu luật pháp VN nhé để không hối hận về sau. Tại Vietnam, thì cái gì cũng có thể làm giã, ví dụ như sổ đỏ người ta vẩn có thể copy qua tên người khác được, v.v.

Đây là câu chuyện một Việt Kiều Mỹ có thể mất trắng vài trăm ngàn đôla khi mua nhà tại Việtnam do báo Dantri.com mà tôi muốn chia sẻ. Cẩn trọng là yếu tố quan trọng nhất (Precaution is the best policy).

Về nước sau 18 năm định cư ở Mỹ, ông Dũng đã bị một nhóm đối tượng lừa đảo chuyên nghiệp, có bài bản đưa vào tròng rồi chiếm đoạt hàng tỷ đồng. Điều đáng nói, sự việc kéo dài hơn 5 năm nay nhưng vẫn chưa được giải quyết thỏa đáng dù ông Dũng đã gửi đơn cầu cứu khắp nơi.

Ông Nguyễn Thanh Dũng kí đơn cầu cứu gửi đến Báo Dân trí

Trong lá đơn cầu cứu gửi đến Báo Dân trí, ông Nguyễn Thanh Dũng (45 tuổi, Việt kiều Mỹ, hiện đang trú tại quận Thủ Đức, TP.HCM) trình bày: Ngày 27/4/2010 tại Văn phòng Luật sư Bùi Văn Mạc (quận 5), giữa tôi và bà Lương Thị Kim Loan (50 tuổi, ngụ phường Phú Thọ Hòa, quận Tân Phú, là người đại diện cho bà Huỳnh Thị Kim Hương, ngụ quận quận 8 nhưng không có giấy tờ hợp lệ) có ký kết hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất cho tôi. Bà Loan đồng ý chuyển nhượng cho tôi lô đất tại nền số 30 Lô C1 (diện tích 119,5m2) tọa lạc tại khu tái định cư của dự án đầu tư xây dựng Khu dân cư Bến Lức trên địa bàn phường 7 (quận 8) và xã An Phú Tây (huyện Bình Chánh) với giá gần 2 tỷ đồng.

Ông Dũng cho biết, ngay sau khi ký hợp đồng chuyển nhượng thì ông Dũng đã đặt cọc cho bà Loan số tiền 1 tỷ đồng. Hơn 900 triệu đồng còn lại sẽ thanh toán cho bà Loan sau 1 tháng. Theo ông Dũng, hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất giữa ông và bà Loan có sự chứng kiến của ông Bùi Văn Mạc – Trưởng Văn phòng Luật sư Bùi Văn Mạc. Hợp đồng này sau đó được in làm 3 bản (ông Dũng giữ 1 bản, bà Loan giữ 1 bản và Luật sư Mạc giữ 1 bản) để làm bằng chứng.

Hợp đồng chuyển nhượng Quyền sử dụng đất giữa bà Loan và ông Dũng

Việc mua bán giữa ông Dũng và bà Loan có sự chứng kiến của Luật sư Bùi Văn Mạc

Tuy nhiên, sau khi nhận số tiền 1 tỷ của ông Dũng, bà Loan đã không làm các thủ tục sang nhượng đất như cam kết. Cùng thời điểm này, ông Dũng phát hiện, mảnh đất mà bà Loan đứng ra bán cho ông thực chất là của một người khác. “Sau khi phát hiện vụ việc, tôi đã nhiều lần liên hệ bà Loan, yêu cầu trả lại 1 tỷ đồng nhưng bà Loan luôn tránh mặt. Bà Loan đã lợi dụng lòng tin và biết tôi là Việt kiều mới về nước, không am hiểu hết pháp luật Việt Nam nên đã lập kế hoạch lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản” – Ông Dũng khẳng định.

Cũng theo ông Dũng, sau khi “lật tẩy” được chiêu trò lừa đảo, ông đã tìm gặp bà Loan nhiều lần yêu cầu trả lại 1 tỷ đồng đã đặt cọc trước đó nhưng bà Loan vẫn “cù nhầy” không trả. “Chỉ một lần duy nhất, bà Loan cho người đem trả tôi 50 triệu đồng nhưng lại để trên bàn rồi lén quay phim. Tôi thấy có điều gì đó bất thường nên kiên quyết không nhận tiền, sau đó thì những người bà Loan cử xuống đã giật lại cọc tiền bỏ về. Điều này bà Loan cũng đã thừa nhận với tôi” – Ông Dũng khẳng định.

Đơn khiếu nại của ông Dũng

Để giải quyết dứt điểm vụ việc này, ông Dũng đã ủy quyền cho ông Văn Ngọc Đức (ngụ thị xã Long Khánh, tỉnh Đồng Nai, người quen cũ của ông Dũng) để làm các thủ tục khởi kiện bà Loan ra tòa. Ông Dũng cho rằng, trong thời gian nhận ủy quyền và tiếp cận làm việc giữa ông Văn Ngọc Đức với bà Loan, bà Loan thông báo đã chuyển trước cho ông Đức 380 triệu đồng để “khắc phục” trước hậu quả đã gây ra cho ông Dũng. “Số tiền này tôi không hề nhận được, tôi chỉ ủy quyền cho ông Đức làm các thủ tục khởi kiện và theo vụ việc đến khi giải quyết xong chứ không ủy quyền đi lấy tiền của bà Loan. Việc bà Loan nói đưa tiền cho Đức là chuyện của bà Loan, nếu bà Loan đưa tiền cho ông Đức thật thì bà Loan cứ kiện ông Đức” – Ông Dũng nhấn mạnh.

Đến ngày 17/4/2013, ông Dũng đã làm đơn tố cáo bà Loan và những người có liên quan đến cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM để tố cáo hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Gian nan đi tìm công lý

Một trong những thông báo của cơ quan CSĐT Công an TP.HCM gửi đến ông Dũng

Sau khi gửi đơn tố cáo bà Lương Thị Kim Loan và những người liên quan đến cơ quan CSĐT Công an TP.HCM. Ông Dũng nhận được thông báo của cơ quan CSĐT Công an TP.HCM cho rằng, việc ông Dũng đặt cọc, hợp đồng mua đất với bà Loan là do ông Dũng không kiểm tra kỹ trước khi đặt cọc, đồng thời hợp đồng mua bán đất không được Văn phòng công chứng chứng thực nên không được pháp luật bảo vệ và bà Loan đã khắc phục một phần hậu quả cho ông Dũng. Bà Loan không bỏ trốn nên đây là tranh chấp hợp đồng mua bán không có sự việc tội phạm hình sự xảy nên cơ quan CSĐT không ra quyết định khởi tố hình sự vụ việc trên.

Không đồng tình với kết luận của cơ quan CSĐT Công an TP.HCM, ông Dũng tiếp tục đơn gửi đến Viện KSND TP.HCM đề nghị được xem xét lại vụ việc của mình. Ông Dũng khẳng định, những gì bà Loan “dàn dựng” là có chủ đích, có kịch bản để lừa đảo chiếm đoạt tài sản của ông.

Trong giấy báo tin gần đây nhất mà ông Dũng nhận được từ Viện KSND TP.HCM có nội dung: Việc cơ quan CSĐT Công an TP.HCM cho rằng quan hệ mua bán đất nền bằng giấy tay giữa ông Dũng và bà Lương Thị Kim Loan là quan hệ giao dịch dân sự và không thuộc thẩm quyền giải quyết của cơ quan CSĐT Công an TP.HCM là không đúng, đề nghị xác minh làm rõ hành vi của bà Loan để xử lý theo pháp luật. Viện KSND TP.HCM cũng chuyển đơn tố cáo cùng các tài liệu liên quan mà ông Dũng nộp đến cơ quan CSĐT Công an TP.HCM thụ lý, giải quyết.

Viện KSND TP.HCM nhận định kết quả điều tra, xác minh của cơ quan CSĐT Công an TP.HCM về vụ khiếu nại của ông Dũng là chưa thỏa đáng

Về việc cơ quan CSĐT Công an TP.HCM cho rằng, bà Loan đã khắc phục 1 phần hậu quả cho ông Dũng và xem đó như “căn cứ” để không khởi tố vụ án hình sự, ông Dũng khẳng định: “Việc bà Loan cho rằng đã hoàn trả tiền cho tôi là không đúng, bởi vì tôi không có ký nhận bất cứ số tiền nào từ bà Loan giao trả. Việc tôi ủy quyền cho ông Văn Ngọc Đức để tham gia vụ kiện chứ tôi không ủy quyền cho ông Đức nhận tiền của bất cứ ai. Việc ông Đức có nhận tiền của bà Loan hay không tôi hoàn toàn không biết”.

“Vụ việc của tôi kéo dài mấy năm nay nhưng vẫn chưa xử lý dứt điểm, dù tôi đã đưa ra đầy đủ bằng chứng, chứng minh việc lừa đảo của bà Loan và những người liên quan. Mong cơ quan có thẩm quyền sớm vào cuộc trả lại công bằng cho một Việt kiều mới về nước như tôi” – Ông Dũng mong mỏi.

Báo Dân trí sẽ tiếp tục thông tin vụ việc

Trung Kiên

Chuyện tình của nữ chính trị gia nổi tiếng nhất Myanmar

Để chiến đấu cho tự do và dân chủ của Myanmar, bà Suu Kyi đã nuốt nước mắt không về nước nói lời vĩnh biệt với người chồng đang hấp hối. 

Ba Suu Kyi ben canh chong ong Michael Aris

Là con gái người anh hùng lập quốc Aung San vĩ đại, người đã bị ám sát khi con gái mới chỉ hai tuổi, bà Aung San Suu Kyi, lãnh đạo đảng đối lập Liên minh Quốc gia vì dân chủ Myanmar (NLD), lớn lên với nỗi đau đáu về di sản còn dang dở của cha, theo Telegraph.

Năm 1964, bà được mẹ gửi đi du học tại trường Đại học Oxford, nơi bà được người giám hộ Lord Gore-Booth giới thiệu với ông Michael Aris, người sau này trở thành chồng bà. Ông Michael học ngành lịch sử ở Durham nhưng lại có niềm đam mê với vương quốc Bhutan. Ông thấy bà Suu giống như hiện thân cho tình yêu mà ông dành cho phương Đông. Tuy nhiên, khi nhận lời cầu hôn của ông Michael, bà Suu đã giao ước rằng nếu đất nước cần bà, bà sẽ trở về. Và ông Michael đồng ý.

Trong 16 năm tiếp theo, bà Suu Kyi chế ngự sức mạnh phi thường của mình và trở thành một người nội trợ hoàn hảo. Khi hai con trai của họ, Alexander và Kim, chào đời, bà lại chuyên tâm vào việc nhà và chăm sóc các con. Thậm chí bà còn khiến những người bạn nữ bực bội khi khăng khăng đòi ủi tất cho chồng và tự mình lau dọn nhà cửa.

Một đêm yên tĩnh năm 1988, khi vợ chồng bà Su đang ngồi đọc sách ở Oxford, họ nhận được cú điện thoại thông báo mẹ bà Suu bị đột quỵ. Bà bèn bắt chuyến bay trở về Rangoon với dự định ban đầu là ở lại vài tuần, nhưng thành phố lúc này trong tình trạng hỗn loạn. Một loạt các cuộc đối đầu bạo lực với quân đội đã khiến cả đất nước rơi vào tình trạng tê liệt.

Lúc đến bệnh viện Rangoon để chăm mẹ, bà thấy các khu bệnh đầy sinh viên bị thương nằm chờ chết. Vì các cuộc tụ họp công cộng bị cấm, bệnh viện trở thành tâm điểm của một cuộc cách mạng không có người dẫn đầu, và thông tin con gái vị tướng anh hùng Aung San trở về nước đã nhanh chóng lan đi.

Khi một đoàn học giả đề nghị bà Suu lên lãnh đạo phong trào dân chủ, bà đồng ý và nghĩ rằng một khi cuộc bầu cử được diễn ra, bà sẽ được tự do để quay trở lại Oxford. Chỉ hai tháng trước, bà còn là một người nội trợ toàn tâm cho gia đình, nhưng bây giờ lại dẫn đầu một cuộc nổi dậy của quần chúng chống lại chế độ quân sự hà khắc.

Trong khi đó ở Anh, ông Michael chỉ biết lo lắng dõi theo tin tức của vợ khi bà Suu đi khắp nơi vận động cho dân chủ. Bà ngày càng trở nên nổi tiếng, nhưng quân đội lại tìm cách cản trở bà, đồng thời bắt nhiều thành viên trong đảng NLD. Ông Michael sợ vợ cũng sẽ bị ám sát giống cha. Năm 1989, khi bà Suu bị quản thúc tại nhà, an ủi duy nhất của ông là việc ấy ít nhất giúp ông yên tâm bởi tính mạng của bà không bị đe dọa.

Ông Michael đã đền đáp tất cả những năm tháng tận tụy mà bà Suu dành cho ông trước đây bằng một lòng vị tha vô bờ bến và phát động một chiến dịch vận động để giúp bà trở thành một biểu tượng quốc tế. Tuy nhiên, ông cẩn thận giữ kín công việc của mình, bởi một khi bà nổi lên như là lãnh đạo của phong trào dân chủ mới, quân đội sẽ lợi dụng việc bà đã kết hôn với người nước ngoài để công kích, bôi nhọ, xuyên tạc bà trên báo chí Myanmar.

Kyi, Lanh dao Dang Doi Lap (NLD)

5 năm sau đó, khi các con của họ đã trở thành những chàng trai trẻ, bà Suu vẫn đang bị quản thúc tại nhà và bị cô lập. Bà tập thiền, đọc sách về Phật giáo và nghiên cứu những bài viết của Mandela và Gandhi. Suốt thời gian đó, ông Michael chỉ được vào thăm vợ hai lần. Tuy nhiên, đây là một hình thức cầm tù đặc biệt, vì bất cứ lúc nào bà Suu cũng có thể yêu cầu được đưa tới sân bay và bay về với gia đình.

Nhưng cả bà Suu và chồng đều không muốn làm vậy. Tuy rất đau khổ vì nhớ vợ và tiếp tục gây sức ép chính trị đằng sau hậu trường, ông hiểu bà là một phần của lịch sử đất nước Myanmar. Ông giữ nguyên trang sách mà bà Suu đọc khi nhận được cuộc gọi trở về quê hương. Ông trang trí các bức tường trong nhà bằng những chứng chỉ giải thưởng của vợ, trong đó có giải Nobel Hòa bình năm 1991. Trên giường ngủ, ông treo một bức ảnh lớn của vợ.

Trong suốt khoảng thời gian dài không liên lạc được với nhau, ông Michael lo lắng bà Suu có thể đã chết. Chỉ khi nghe có người kể rằng họ nghe thấy tiếng đàn piano khi đi ngang qua nhà bà, ông mới cảm thấy yên tâm. Khi cây đàn bị hỏng, ông cũng mất đi cả sự bảo đảm mong manh đó.

Đến năm 1995, ông Michael bất ngờ nhận được cuộc gọi của bà Suu từ Đại sứ quán Anh. Một lần nữa bà lại được thả tự do. Lúc này ông Michael và các con được cấp visa để bay tới Myanmar. Khi bà Suu nhìn thấy Kim, đứa con trai út, bà đã rất kinh ngạc bởi cậu bé ngày nào đã trở thành một chàng trai trẻ. Bà thừa nhận có thể sẽ không nhận ra con nếu gặp Kim trên phố.

Nhưng bà Suu đã trở thành một chính trị gia có tầm cỡ, những năm tháng bị giam trong cô lập đã giúp bà tôi luyện một quyết tâm sắt đá, và bà đã quyết định ở lại đất nước của mình để đấu tranh, ngay cả khi cái giá phải trả là phải xa chồng con thêm thời gian nữa.

Cuộc gặp đó cũng là lần cuối cùng vợ chồng bà Suu nhìn thấy nhau. Ba năm sau, ông Michael biết tin mình đang bị ung thư giai đoạn cuối. Ông gọi cho bà để báo tin xấu và ngay lập tức xin visa đến Myanmar để được nói lời từ biệt bà. Hồ sơ xin visa của ông bị từ chối, ông tiếp tục xin thêm 30 lần nữa, trong khi sức khỏe xuống cấp nhanh chóng. Một số nhân vật nổi tiếng như Giáo hoàng và Tổng thống Mỹ Bill Clinton, cũng viết thư khiếu nại chính quyền quân đội Myanmar nhưng đều vô ích. Cuối cùng, một quan chức quân đội tới gặp bà Suu và nói rằng bà có thể nói lời vĩnh biệt chồng, nhưng sẽ phải bay về Anh và không bao giờ được trở về Myanmar.

Sự lựa chọn âm thầm ám ảnh bà suốt 10 năm xa cách chồng con lúc này trở thành một tối hậu thư rõ ràng: bà phải chọn giữa gia đình và tổ quốc. Bà vô cùng đau đớn. Nếu đồng ý rời khỏi Myanmar về Anh, hai vợ chồng bà đều biết điều đó đồng nghĩa với việc tất cả những gì họ đã cùng nhau chiến đấu vì dân chủ tự do sẽ chẳng còn ý nghĩa gì. Bà Suu gọi cho Michael từ Đại sứ quán Anh hỏi ý kiến ông, và ông kiên quyết nói với bà đừng bao giờ nghĩ đến việc đó.

Nhà báo Fergal Keane, người từng được gặp bà Suu vài lần, miêu tả bà là một phụ nữ sắt đá. Keane cho biết khi nhận ra mình sẽ không thể gặp lại chồng nữa, bà mặc một chiếc váy màu ông yêu thích, cài một bông hồng lên mái tóc, đến Đại sứ quán Anh để quay một đoạn video nói lời chia tay chồng. Trong video, bà nói tình yêu mà ông dành cho bà chính là điểm tựa, là sức mạnh cho bà bao nhiêu năm qua. Đoạn phim được chuyển lậu ra khỏi Myanmar, nhưng khi đến được nước Anh thì ông Michael đã mất được hai ngày.

Hướng Dương (Theo Vnexpress)

Bà Aung San Suu Kyi đề nghị đàm phán về hòa giải dân tộc

(TNO) Trong thư gửi Tổng thống Thein Sein, Chủ tịch Hạ viện Shwe Mann và Tổng tư lệnh quân đội Min Aung Hlaing, bà Aung San Suu Kyi đề nghị tổ chức một cuộc đàm phán về “hòa giải dân tộc” vào tuần sau.

Tong thong Thein Sein va ba Aung San Suu Kyi

The Myanmar Times ngày 11.11 đưa tin, trong lúc Liên minh quốc gia vì dân chủ (NLD) đang thắng thế áp đảo tại cuộc tổng tuyển cử , lãnh đạo NLD là bà Aung San Suu Kyi ngày 10.11 đã gửi thư cho Tổng thống Thein Sein, Chủ tịch Hạ viện Shwe Mann và Tổng tư lệnh quân đội Min Aung Hlaing, đề nghị một cuộc đàm phán vào tuần tới.
Ông Win Htein, một nhân vật cấp cao trong đảng NLD cho biết cuộc gặp sẽ tập trung vào vấn đề hòa giải dân tộc cũng như khoảng thời gian chờ chuyển giao giữa chính phủ cũ và mới. Cụ thể, thời gian mà ông Htein nói tới kéo dài khoảng 5 tháng, từ cuộc bầu cử này đến tháng 3.2016.

Người phát ngôn của Tổng thống Thein Sein, ông Ye Htut viết trên Facebook rằng chính phủ đã chấp nhận lời đề nghị này và sẽ sắp xếp cuộc gặp như đề nghị của bà Suu Kyi sau khi Ủy ban bầu cử liên bang Myanmar hoàn tất việc công bố kết quả.

Chủ tịch Hạ viện Myanmar, ông Shwe Mann đã đăng lá thư của bà Suu Kyi lên Facebook, đồng thời khẳng định cuộc gặp sẽ được sắp xếp vào tuần sau, và các bên sẽ đàm phán các vấn đề trên cơ sở hòa giải dân tộc. Ông Shwe Mann hy vọng đề nghị hợp tác giữa các bên sẽ được chấp thuận vì sự ổn định và phát triển của đất nước.
Phía Tổng tư lệnh quân đội Myanmar vẫn chưa đưa ra hồi đáp nhưng Reuters cho rằng đó mới là nhân vật khó, vì quan hệ giữa tướng Min Aung Hlaing và bà Aung San Suu Kyi được cho là không mấy tốt đẹp.

Chuyên gia phân tích chính trị của Myanmar, ông Than Soe Naing cho rằng lá thư của bà Aung san Suu Kyi cho thấy bà đã sẵn sàng hợp tác với tất cả các lực lượng chính trị ở Myanmar.

Cuộc tổng tuyển cử của Myanmar diễn ra vào ngày 8.11, bầu ra hơn 1.000 đại diện cho quốc hội và nghị viện vùng hoặc bang, trong đó có 498 ghế nghị sĩ quốc hội. Cho tới chiều 11.11, đảng NLD của bà Aung San Suu Kyi đang áp đảo với 134/149 ghế ở hạ viện và 77/83 ghế ở thượng viện. Với tình hình này, khả năng lớn là NLD sẽ giành chiến thắng và đủ số ghế để thành lập chính phủ.

Dù kết quả vẫn chưa được công bố hết nhưng NLD đã tuyên bố đảng này giành hơn 300/330 ghế ở hạ viện và khoảng 82% ghế tại thượng viện. Bà Aung San Suu Kyi trước đó cũng khẳng định đảng của bà giành hơn 75% số ghế trong quốc hội. Bản thân bà cũng đã trúng cử tại khu vực bầu cử Yangon.

Tổng thống Thein Sein ngày 11.11 chúc mừng chiên thắng của NLD, đồng thời cam kết hỗ trợ cho sự chuyển giao quyền lực ở Myanmar diễn ra một cách hòa bình, sau khi ủy ban bầu cử chính thức tuyên bố NLD chiến thắng.

Ngọc Mai

Theo Thanhnien.com.vn

Người ‘bật đèn xanh’ cho cải cách Myanmar

(TNO) “Chúng tôi không tiến hành cải cách vì đó là mong ước của bản thân. Chúng tôi chỉ đơn giản đáp ứng khát khao được cải cách của nhân dân”, Tổng thống Myanmar, ông Thein Sein trả lời tờ The New York Times năm 2012.

Tong thong Thein Sein trong cuoc bau cu

Buổi sáng chủ nhật 8.11, tại điểm bỏ phiếu đặt trong một trường học ở thủ đô Naypyidaw của Myanmar, Tổng thống Thein Sein (71 tuổi) từ chối trả lời giới truyền thông và lặng lẽ bỏ lá phiếu của mình vào thùng, trong cuộc bầu cử được đánh giá là “lịch sử” tại Myanmar. Thế nhưng, từ rất lâu trước cuộc bầu cử này, ông Thein Sein là nhân vật chính yếu đã “bật đèn xanh” cho những thay đổi của Myanmar.

“Cởi áo lính” thành tổng thống

Tổng thống Thein Sein sinh ngày 20.4.1945, cùng năm sinh với lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi. Không như bà Suu Kyi, con gái của tướng Aung San – người có công lớn trong việc đưa Myanmar từ thuộc địa của Anh trở thành một quốc gia độc lập, Tổng thống Thein Sein tự nhận ông sinh ra trong một gia đình bình thường ở một ngôi làng nhỏ tại đảo Hainggyi, phía tây nam Myanmar, bố mẹ ông đều là nông dân. Trong khi Aung San Suu Kyi sớm theo người mẹ đại sứ đến Ấn Độ, Nepal, sau đó được gửi sang Anh du học, ông Thein Sein lần đầu tiên bước khỏi biên giới Myanmar khi đã ngoài 40 tuổi, trong một chuyến công du đến Singapore và Trung Quốc.

Ông Thein Sein tốt nghiệp học viện quân sự Myanmar vào năm 1968 và thăng tiến nhanh chóng. Những năm 90 của thế kỷ 20, ông trở thành thành viên Hội đồng nhà nước về phát triển và ổn định, tên gọi của chính quyền quân sự lúc đó. Năm 2004, ông trở thành thư ký thứ nhất hội đồng này. Đến năm 2007, ông được bổ nhiệm làm quyền thủ tướng sau khi cựu Thủ tướng Soe Win ngã bệnh, theo đài BBC.

Tong thong Thein Sein bat tay Obama

Vào năm 2010, ông Thein Sein “cởi áo lính”, trở thành chủ tịch đảng Đoàn kết Thống nhất và Phát triển (USDP) vừa thành lập, tiền thân là Hiệp hội Đoàn kết và Phát triển Liên hiệp – tổ chức do chính quyền quân sự thành lập. USDP giành quyền kiểm soát quốc hội sau cuộc bầu cử năm 2011, và ông Thein Sein trở thành tổng thống Myanmar. Dư luận khi đó cho rằng việc bổ nhiệm ông Thein Sein hoàn toàn là sự sắp đặt của chính quyền quân sự, đứng đầu là Thống chế Than Shwe. Dù vậy, việc bổ nhiệm tổng thống cũng đánh dấu bước chuyển giao quyền lực từ giới quân sự sang một chính phủ dân sự.

Cải cách

Di sản ông Thein Sein nhận được từ chính quyền quân sự là một nền kinh tế bị tình trạng tham nhũng và độc quyền “ăn sâu” vào từng lĩnh vực, theo bình luận trên tờ The Irrawaddy (tạp chí của một nhóm người Myanmar lưu vong ở Thái Lan). Điển hình, thế độc quyền của doanh nghiệp viễn thông nhà nước có lúc đẩy giá SIM điện thoại lên tương đương 1.500 USD/SIM. Khi các tập đoàn viễn thông nước ngoài được phép đầu tư vào Myanmar, điện thoại di động trở nên phổ biến hơn bao giờ hết trong khi giá SIM điện thoại ngay lập tức giảm xuống còn… 1,5 USD. Dưới thời ông Thein Sein, các ngành kinh tế chính như viễn thông, nhập khẩu xe hơi, tài chính và chế tạo máy đã được cải tổ.

Bao chi tu nhan hoat dong tai Myanmar

Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) đầu năm 2015 dự đoán mức tăng trưởng GDP của Myanmar trong năm tài khóa tiếp theo sẽ vào khoảng 8% do “được khuyến khích bởi các cuộc cải cách đang diễn ra, môi trường kinh doanh được cải thiện và sự hội nhập Đông Nam Á”, Phó giám đốc ADB tại Myanmar, ông Peter Brimble nhận xét.
Về mặt chính trị, Tổng thống Thein Sein từng bước hòa giải với những người đối lập, trong đó có bà Aung San Suu Kyi, người được trả tự do năm 2010. Trong bài phát biểu trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, ông Thein Sein thừa nhận bản chất “độc đoán” của chính quyền quân sự và chúc mừng bà Suu Kyi vì “vinh dự bà nhận được tại đất nước này, sự công nhận những nỗ lực vì dân chủ của bà”, theo tờ Time (Mỹ). Cuộc bầu cử phụ năm 2012 tại Myanmar để chọn ra hơn 40 ghế còn trống trong quốc hội được đánh giá tương đối công bằng, các nước phương Tây bắt đầu gỡ bỏ lệnh cấm vận đối với Myanmar. Năm 2013, chính phủ Myanmar cho phép báo chí tư nhân được hoạt động trở lại, lệnh cấm tụ tập trên 5 người được bãi bỏ…

“Tôi và Gorbachev không giống nhau”

“Chúng tôi không tiến hành cải cách vì đó là mong ước của bản thân. Chúng tôi chỉ đơn giản đáp ứng khát khao được cải cách của người dân”, ông Thein Sein trả lời tờ The New York Times năm 2012.

Rất lâu trước khi lên nắm quyền tại Myanmar, ông Thein Sein được đánh giá là một vị tướng “trong sạch”, nhưng im lặng và nhạt nhòa. Sau này, một cựu cố vấn và từng là người viết các bài phát biểu cho Tổng thống Thein Sein đã miêu tả ông là người “không tham vọng, không quyết đoán, không thu hút, nhưng rất ngay thẳng”, theo The New York Times.

Khi được hỏi liệu có e ngại việc bị “cuốn trôi” bởi chính “làn sóng” cải cách mà chính ông tạo ra hay không, tương tự nhà lãnh đạo Mikhail Gorbachev sau sự sụp đổ của Liên Xô, Tổng thống Thein Sein nói ngắn gọn: “Tôi và Gorbachev không giống nhau”.

Song song với đó, Thein Sein cũng nêu rất rõ quan điểm rằng quân đội sẽ luôn nắm giữ vai trò quan trọng đối với đất nước Myanmar. Ông cũng không xin lỗi về những hành động trong quá khứ, như việc bỏ tù các nhà hoạt động và nhà bất đồng chính kiến, theo BBC.

“Họ hành động theo niềm tin của họ và chúng tôi có niềm tin của mình. Tất cả mọi người đều hành động vì đất nước, theo những cách riêng”, ông nói.

Bị cáo buộc vi phạm nhân quyền, hạn chế tự do báo chíMặc cho nhiều ca ngợi từ truyền thông phương Tây, nhiều nhà chỉ trích vẫn không quên “quá khứ” của Tổng thống Thein Sein. Năm 2007, ông Thein Sein là người giữ quyền thủ tướng khi một cuộc nổi dậy của các nhà sư bị đàn áp trong bạo lực.

Năm 2012, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) ra thông cáo cáo buộc giới chức bang Arakan, các lãnh đạo cộng đồng, tu sĩ Phật giáo đã tổ chức, khuyến khích những người Arkan thiểu số, có sự hậu thuẫn của lực lượng an ninh nhà nước, tấn công những người Hồi giáo sống gần đó, buộc những người này phải rời bỏ nhà cửa. HRW cáo buộc chính quyền Myanmar “can dự vào tội ác diệt chủng đối với người Rohingya Hồi giáo và tiếp tục đến ngày nay thông qua việc từ chối trợ giúp và giới hạn đi lại”. Khoảng 1 triệu người Rohingya Hồi giáo không có quyền bỏ phiếu trong cuộc bầu cử vừa qua.

Đầu năm 2014, một số tờ báo tại Myanmar đã in trang nhất màu đen, phản đối việc bắt giam và bỏ tù nhà báo, theo BBC.

Hà Chi

Theo Thanhnien.com.vn

Cuộc triệt thoái của Thein Sein

Lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi có thể là gương mặt đại diện cho thay đổi ở Myanmar, nhưng Tổng thống Thein Sein mới là người hùng thực sự của tiến trình cải cách.

Tong thong Thein Sein

Trong binh pháp, triệt thoái trước đà tấn công của kẻ địch luôn là tình thế khó khăn nhất trong mọi chiến dịch quân sự. Với hơn 40 năm binh nghiệp, Tổng thống Myanmar Thein Sein hẳn thấu hiểu điều đó. Và ông đã chỉ huy thành công, ít nhất cho đến lúc này, cuộc triệt thoái về chính trị trong trật tự của quân đội Myanmar, lực lượng nắm quyền kiểm soát đất nước trong hơn 5 thập niên qua.

Viên tướng bình dị

Không có nhiều thông tin chi tiết về cuộc đời của Tổng thống Thein Sein, ngoại trừ vài bài báo của các tờ báo Mỹ The New York Times, Time hoặc tờ The Irrawaddy của những người Myanmar ở hải ngoại đăng rải rác trong vài năm qua. Các thông tin này đều cho biết Thein Sein sinh năm 1945 trong một gia đình nông dân nghèo ở đồng bằng sông Irrawaddy. Trong bài viết năm 2013, tờ Time cho biết Thein Sein không đủ tiền để học đại học nhưng ông may mắn vượt qua kỳ thi tuyển sinh của Học viện Quân sự vào năm 1965, mở ra cuộc đời binh nghiệp kéo dài 45 năm và chỉ kết thúc khi ông giải ngũ với cấp hàm đại tướng để đảm nhiệm chức vụ tổng thống vào tháng 3.2011.

Lý do tại sao Thein Sein từ một cánh tay phải của thống tướng Than Shwe lại trở thành người cổ vũ cho thay đổi dân chủ cũng như tại sao ông được giới quân sự ủy thác làm thế vẫn còn là điều bí ẩn. Tuy nhiên, ngược trở về quá khứ của ông, người ta có thể tìm thấy vài chi tiết nói lên tính cách của nhà lãnh đạo này. Theo tờ Time, sau khi chính quyền quân sự mạnh tay trấn áp phong trào nổi dậy năm 1988, thời điểm bà Aung San Suu Kyi nổi lên như một thủ lĩnh đối lập, nhiều sinh viên và nhà sư đã phải bỏ chạy ra nước ngoài. Lúc đó ông Thein Sein là một thiếu tá và trong khi các chỉ huy khác tống giam những người bị họ bắt được, thì vị tổng thống tương lai của Myanmar lặng lẽ thả một số người. “Thein Sein là một người bình dị và là một người tốt”, cựu Tư lệnh hải quân Myanmar Soe Thane, hiện là một bộ trưởng trong chính quyền Thein Sein, nói với tờ Time.

Thời thế đổi thay

Theo BBC, Thein Sein gia nhập hàng ngũ lãnh đạo cấp cao vào thập niên 1990, khi trở thành thành viên Hội đồng Hòa bình và phát triển quốc gia, cơ quan lãnh đạo tối cao ở Myanmar thời bấy giờ. Ông trở thành bí thư thứ nhất của hội đồng sau khi tướng tình báo Khin Nyunt bị thanh trừng vì tham nhũng năm 2004.

Phải đến hơn 40 tuổi Thein Sein mới lần đầu tiên ra nước ngoài. Thời điểm đó, đất nước từng là nhà xuất khẩu gạo lớn nhất thế giới tụt hậu xa so với các nền kinh tế mới nổi ở châu Á. Tình trạng bấp bênh của quốc gia trở nên bi thảm hơn vào năm 2008 khi cơn bão Nargis tàn phá đất nước trong thảm họa chết chóc nhất lịch sử Myanmar, khiến 130.000 người thiệt mạng. Trong những ngày đầu, chính quyền quân sự khước từ viện trợ của nước ngoài vì lo ngại sức ảnh hưởng của ý thức hệ ngoại quốc đi kèm với hàng viện trợ. Lúc đó, Thein Sein là viên tướng đầu tiên của chính quyền quân sự thị sát vùng thảm họa. Nay Win Maung, một cố vấn chính phủ, kể lại với tờ Time năm 2011: “Thein Sein đi đến gặp thống tướng (Than Shwe) và nói: Hãy làm ơn, chúng ta phải giúp nhân dân của mình”.

Một cuộc khủng hoảng nhân đạo được ngăn chặn khi hàng hóa cứu trợ ở trong và ngoài nước bắt đầu được gửi đến vùng sâu vùng xa. Đó cũng là khi những viên tướng Myanmar cảm thấy thời thế đổi thay và Thein Sein nhận thấy những hạn chế của chế độ hiện thời. Thống tướng Than Shwe bắt đầu lo ngại về di sản của mình, sợ rằng ông phải chịu chung số phận bị thanh trừng khi về hưu như những lãnh đạo quân sự tiền nhiệm. “Thống tướng không muốn trải qua những năm cuối của cuộc đời dưới lệnh quản thúc. Ông ấy tin tưởng Thein Sein sẽ giữ lời hứa để cho ông rút lui một cách tươm tất”, một phụ tá của Thein Sein nói với tờ Time.

Làn gió hy vọng

Những cải cách dưới thời Thein Sein còn lâu mới hoàn hảo nhưng ít nhất chúng đặt nền móng cho tiến trình dân chủ ở Myanmar, bao gồm phóng thích hàng trăm tù nhân chính trị, ban hành luật lao động mới cho phép đình công và thành lập công đoàn, nới lỏng kiểm duyệt báo chí, cải cách hệ thống tỷ giá hối đoái… Trong đó, việc hủy bỏ lệnh quản chế bà Aung San Kuu Kyi và đối thoại với phe đối lập là một nỗ lực đột phá của chính quyền Thein Sein, giúp dỡ bỏ một phần các lệnh trừng phạt áp đặt lên đất nước.

Đặc biệt, Thein Sein đã lắng nghe nguyện vọng của nhân dân, với quyết định bất ngờ về việc đình chỉ xây đập Myitsone, một dự án liên doanh với Trung Quốc, vì những lo ngại về tác động nghiêm trọng đối với hạ nguồn sông Irrawaddy. Quyết định được đưa ra vào tháng 6.2011 khiến Bắc Kinh choáng váng bởi đó là lần đầu tiên chính quyền Myanmar mạnh dạn nói không với Trung Quốc, nước từ lâu là một đồng minh và nhà tài trợ không thể thiếu. Nó cũng đánh dấu quá trình chuyển trọng tâm quan hệ từ Trung Quốc sang phương Tây.

Mặc dù tiến trình cải cách hứa hẹn tước bớt quyền lực của giới quân sự, nhưng chính quyền của Thein Sein đã không đảo ngược nó, như những gì đang diễn ra sau cuộc bầu cử ngày 8.11. Kết quả thất bại hẳn nhiên không nằm ngoài dự đoán của giới quân sự. Vì thế, sự can đảm của Thein Sein và quân đội Myanmar trong việc chấp nhận mất đi quyền lực đáng được ghi nhận. Đó là dũng khí của người cầm quân dám đưa ra quyết định triệt thoái khi con đường phía trước chỉ hứa hẹn toàn đau khổ, bất công và tụt hậu cho nhân dân.

Và nếu như cuộc bầu cử Myanmar được ví như khoảnh khắc Nelson Mandela của Aung San Suu Kyi, thì chắc chắn Thein Sein sẽ chiếm vị trí lịch sử ngang hàng với F.W.de Klerk, vị tổng thống mở đầu cho sự kết thúc của chế độ Apartheid ở Nam Phi.

Bà Aung San Suu Kyi kêu gọi đối thoạiTheo AFP, lãnh đạo đảng Liên đoàn quốc gia vì dân chủ (NLD) đối lập Aung San Suu Kyi hôm qua 11.11 đã gửi thư ngỏ cho Tổng thống Thein Sein, Tổng tư lệnh quân đội Min Aung Hlaing và Chủ tịch Hạ viện Shwe Mann kêu gọi đối thoại hòa giải dân tộc vào tuần tới. “Thực thi một cách hòa bình và ổn định ý chí của nhân dân, như được thể hiện trong cuộc bầu cử ngày 8.11, là điều sống còn đối với phẩm giá quốc gia”, bà Suu Kyi viết. Bộ trưởng Thông tin Ye Htut cho hay ông Thein Sein đã đồng ý đối thoại và cuộc gặp gỡ sẽ được tiến hành sau khi kết quả chính thức được công bố. Tính đến hôm qua 11.11, NLD đã giành được 163 ghế trong tổng số 182 ghế được công bố ở hạ viện và thượng viện, bao gồm cả ghế nghị sĩ của bà Suu Kyi.

Sơn Duân

Theo Thanhnien.com.vn

Thời khắc lịch sử của Myanmar

Cuộc tổng tuyển cử ngày 8.11 sẽ quyết định số phận của quá trình chuyển tiếp dân chủ ở Myanmar sau 5 thập niên sống dưới sự cai trị của quân đội.

Chan dung thu lanh doi lap Aung San Suu Kyi

Vào thập niên 1930, khi đất nước được biết với tên Miến Điện (Burma) còn là thuộc địa của Anh quốc, Aung San là sinh viên của Đại học Rangoon danh giá. Cùng với phong trào sinh viên, ông khởi phát các cuộc biểu tình tiên phong chống lại sự cai trị của người Anh. Aung San sau đó bỏ học và gia nhập phong trào chính trị chủ trương đòi độc lập cho đất nước. Kế đến, ông thành lập Quân đội độc lập Miến Điện và chiến đấu cho nền độc lập trong Thế chiến thứ hai.

Sóng gió chính trường

Sau chiến tranh, tướng Aung San ký hiệp ước với Anh vào năm 1947 nhằm đảm bảo cho sự độc lập của Miến Điện trong vòng 1 năm. Chính phủ của ông cũng thương thuyết về một thỏa thuận mang tính cột mốc nhằm đảm bảo quyền lợi của các cộng đồng thiểu số. Nhưng chỉ vài tháng trước khi Miến Điện chính thức độc lập, Aung San cùng 6 thành viên nội các bị ám sát, khi ông mới 32 tuổi.

Vào thời điểm Aung San bị ám sát, Miến Điện ở trong tình cảnh nguy khốn, bộ máy nhà nước gần như không có, kinh tế lụn bại, mọi nhóm sắc tộc thiểu số đều muốn theo đuổi con đường riêng. Và sự tồn tại thống nhất của Miến Điện được ví như một phép lạ. Cái chết của Aung San khiến Miến Điện đối mặt với cuộc khủng hoảng lãnh đạo. Kiến trúc sư của nền độc lập dân tộc đã để lại một khoảng trống lớn mà không ai có thể lấp đầy trong gần 70 năm qua.
Đến năm 1962, tướng Ne Win đảo chính trong nỗ lực tái lập trật tự và Miến Điện từ nền dân chủ yếu ớt chuyển sang chế độ toàn trị. Sau đảo chính, vai trò của Aung San ít nhiều bị khỏa lấp song ông vẫn được tôn vinh như là cha đẻ của nước Miến Điện hiện đại và người thành lập quân đội. Hình ảnh của ông xuất hiện trên đồng tiền Miến Điện, trong sách giáo khoa và tại các công sở. Chỉ có một chi tiết nhỏ bị xóa bỏ, đó là hình ảnh một thủ lĩnh sinh viên đứng dậy chống lại áp bức. Nhưng không phải ai cũng quên điều đó.

Năm 1988, các cuộc biểu tình chống lại chế độ hà khắc nổ ra rầm rộ và nhiều sinh viên giương cao ảnh của Aung San trong các cuộc tuần hành. Chính quyền quân sự thẳng tay đàn áp phong trào sinh viên, giết hại và cầm tù nhiều người. Di sản của Aung San trở thành vấn đề đau đầu với giới tướng lĩnh. Bởi khi đó, con gái của vị anh hùng dân tộc – bà Aung San Suu Kyi xuất hiện như một thủ lĩnh của phong trào đấu tranh chống lại sự đàn áp.

Người hùng Vắng bóng

Khi Aung San bị ám sát, Aung San Suu Kyi mới 2 tuổi. Bà được nuôi nấng ở Ấn Độ trước khi sang Anh học Trường St.Hugh’s thuộc Đại học Oxford, nơi bà gặp người chồng Michael Aris và sinh ra hai người con trai. Aung San Suu Kyi chỉ trở về nước khi mẹ bà bị đột quỵ và bị cuốn vào cuộc nổi dậy năm 1988, khi nhiều người biểu tình bị giết hại và các trường đại học bị đóng cửa. Những thủ lĩnh biểu tình mong muốn có một khuôn mặt biểu tượng cho phong trào đã cầu khẩn người con gái của vị anh hùng dân tộc tham gia và rốt cuộc thuyết phục được bà. Aung San Suu Kyi thành lập Liên đoàn Quốc gia vì dân chủ (NLD) và thu hút nhiều sự ủng hộ, chủ yếu nhờ vào dòng máu của bà.
NLD khiến giới tướng lĩnh choáng váng trong cuộc bầu cử năm 1990, khi giành chiến thắng áp đảo tại đất nước lúc đó đã được đổi tên thành Myanmar. Tuy nhiên, chính quyền quân sự hủy bỏ kết quả và bắt giam các lãnh đạo chủ chốt của NLD. Aung San Suu Kyi đã tuyệt thực khi những đồng chí của bà bị nhốt vào nhà tù Insein khét tiếng. Có lẽ nhờ vào danh tiếng của người cha, Aung San Suu Kyi chỉ bị quản chế thay vì phải vào tù trong phần lớn thời gian của hai thập niên sau đó. Chồng bà và các con thường xuyên bị từ chối cấp thị thực để thăm bà. Vì lo sợ bị cấm trở lại đất nước nếu xuất ngoại, Aung San Suu Kyi bỏ lỡ tang lễ của người chồng Aris năm 1999, khi ông qua đời vì ung thư.

Khi Aung San Suu Kyi bất ngờ nổi lên như thủ lĩnh đối lập, chính quyền quân sự bắt đầu hạn chế sử dụng hình ảnh và trích dẫn phát biểu của cha bà, những tờ tiền in hình khuôn mặt của Aung San cũng dần được thay thế. Tuy nhiên, kể từ năm 2010, giới quân sự bắt đầu tiến trình cải cách và mở cửa, họ bắt đầu đón nhận trở lại di sản của Aung San. Bảo tàng của ông ở Yangon được mở cửa trở lại và khi bà Suu Kyi hội kiến Tổng thống Thein Sein năm 2011, chân dung của Aung San được treo tại vị trí trang trọng ở phía sau.

Tatmadaw – tên gọi của quân đội Myanmar – cũng bắt đầu sử dụng Aung San để quảng bá hình ảnh của họ như là người bảo hộ của đất nước và là lực lượng bảo vệ quá trình chuyển tiếp dân chủ non trẻ. Trong bài diễn văn mừng 70 năm thành lập Tatmadaw vào tháng 3 năm nay, Tổng tư lệnh – thống tướng Min Aung Hlaing kêu gọi quân đội hãy tuân theo những nguyên tắc của Aung San, đặt ý chí của nhân dân lên hàng đầu.

Dĩ nhiên, quân đội không phải là lực lượng duy nhất tận dụng hình ảnh của Aung San. Trước thềm cuộc bầu cử ngày 8.11, con gái của ông – bà Suu Kyi cũng sử dụng hình ảnh cha mình để gây áp lực buộc chính quyền và giới quân sự cải cách thêm nữa. Chính khách 70 tuổi cho rằng bản hiến pháp gây tranh cãi hiện nay không phải là những gì cha bà từng mường tượng về đất nước. Trong bài phát biểu nhân dịp 100 năm ngày sinh của Aung San vào tháng 2 năm nay, bà đã kêu gọi những người ủng hộ xây dựng “một quốc gia dân chủ thực sự” để tôn vinh di sản của ông.

Khoảnh khắc định mệnh

Với bối cảnh như thế, cuộc tổng tuyển cử hôm nay không chỉ quyết định tương lai quá trình chuyển tiếp dân chủ Myanmar mà còn cả viễn cảnh hòa giải dân tộc và chấm dứt cuộc xung đột sắc tộc kéo dài hàng thập niên. Một đất nước Myanmar yên bình nằm ở ngã ba đường giữa Trung Quốc, Ấn Độ và Đông Nam Á có vai trò quan trọng đối với an ninh và liên kết khu vực. Nhưng điều có ý nghĩa hơn đối với thế giới là vai trò của Myanmar như một hình mẫu cho sự chuyển đổi hòa bình từ nền độc tài, vào thời điểm có quá nhiều quá trình chuyển tiếp thất bại trên thế giới.
Mặc dù việc có hai người con trai mang quốc tịch Anh tước mất cơ hội trở thành tổng thống của bà Suu Kyi nếu NLD chiến thắng, nhưng nhiều người Myanmar vẫn xem cuộc bầu cử này như khoảnh khắc định mệnh của bà, một cơ hội để giành lại chiến thắng bị đánh cắp cách đây 25 năm. Hầu hết các nhà phân tích, nhà báo và nhà quan sát đều nhận định NLD sẽ chiến thắng nếu cuộc bầu cử diễn ra công bằng, theo tờ Japan Times. Trong đó, hình ảnh một chính trị gia quyết đoán, một nhà hoạt động kiên cường và là con gái của vị anh hùng dân tộc có thể sẽ góp phần quan trọng.

Tuy nhiên, đất nước Myanmar sẽ cần nhiều hơn một cá tính Aung San Suu Kyi để hiện thực hóa những thay đổi và bà sẽ phải tìm ra cách để đoàn kết một đất nước nhiều rạn nứt, như lời của cha bà từ năm 1946: “Không ai, dù vĩ đại đến đâu, có thể một mình quay bánh xe lịch sử, trừ khi có được sự ủng hộ tích cực và sự hợp tác từ toàn thể nhân dân. Các cá nhân chắc chắn đóng vai trò rực rỡ trong lịch sử nhưng hiển nhiên là lịch sử không chỉ được tạo ra bởi vài cá nhân”.

 

Quân đội cam kết tôn trọng kết quả

Phát biểu trên truyền hình đêm 6.11, Tổng thống Myanmar Thein Sein tuyên bố cả quân đội và chính phủ sẽ chấp nhận kết quả cuộc tổng tuyển cử hôm nay 8.11 và sẽ hợp tác với các đảng đối lập để đảm bảo quá trình chuyển tiếp ổn định.

Theo Reuters, ông Thein Sein, một cựu tướng lĩnh, nói một cuộc bầu cử thành công là bước tiến quan trọng để tiếp nối các cải cách mà ông đề ra sau khi lên nắm quyền với tư cách người đứng đầu chính quyền dân sự trên danh nghĩa vào năm 2011. “Tôi muốn nói lại lần nữa rằng chính phủ và quân đội sẽ tôn trọng và chấp nhận kết quả. Tôi sẽ chấp nhận chính phủ mới được thành lập trên cơ sở kết quả bầu cử”, ông Thein Sein nói.

Chuyên gia phân tích chính trị ở Yangon – Richard Horsey tin tưởng kết quả bầu cử sẽ được tôn trọng ngay cả khi đảng Đoàn kết và Phát triển liên bang (USDP) cầm quyền thất bại bởi quân đội đã tu chính hiến pháp để bảo vệ quyền lực của họ, bao gồm 25% ghế quốc hội, đủ để ngăn cản mọi sự sửa đổi hiến pháp, cũng như quyền bổ nhiệm người đứng đầu 3 bộ quan trọng là Bộ Quốc phòng, Bộ Nội vụ và Bộ Các vấn đề biên giới. Tổng cộng có 11.000 quan sát viên trong nước và quốc tế sẽ giám sát 40.000 phòng phiếu trên cả nước, nơi khoảng 30 triệu cử tri sẽ đi bỏ phiếu.

 

Sơn Duân

Theo Thanhnien.com.vn

Kiều Bào, Người Nước Ngoài Có Nên Mua Nhà Ỡ Việt Nam

10 rào cản khiến kiều bào, người nước ngoài dè dặt mua nhà

Luật Nhà ở năm 2014 đã có hiệu lực và mở rộng điều kiện cho người Việt ở hải ngoại, người nước ngoài mua nhà tại Việt Nam, nhưng theo các chuyên gia uy tín trong lĩnh vực bất động sản, vẫn còn nhiều chướng ngại vật phía trước.

Viet Kieu mua nha tai Vietnam

Viet Kieu mua nha tai Vietnam

Thứ nhất: Chậm triển khai các văn bản hướng dẫn thi hành Luật Nhà ở năm 2014 (có hiệu lực từ ngày 1/7/2015). Hiện nay do chưa có Nghị định và Thông tư hướng dẫn việc bán nhà cho người nước ngoài nên hầu hết các giao dịch cho nhóm khách hàng này chỉ dừng lại ở khâu đặt cọc, chưa ký hợp đồng mua bán. Việc tư vấn pháp lý cho nhóm khách hàng cũng phải chờ đợi thêm.

Thứ hai: Các thủ tục hành chính còn nhiều khâu rườm rà, mất nhiều thời gian. Quy trình thụ lý hồ sơ dù một cửa nhưng chưa được đơn giản hóa, có giấy “mẹ” thì bị yêu cầu xuất trình thêm các giấy “con”. Theo thống kê của các chuyên gia, tại Mỹ, thời gian thực sự người mua nhà phải bỏ ra lo thủ tục, ký giấy tờ chừng 5, 6 tiếng đồng hồ. Thế nhưng tại Việt Nam, kiều bào và người nước ngoài phải mất nhiều thời gian chờ tính hàng tuần, thậm chí hàng tháng.

Thứ ba: Tình trạng chung tại Việt Nam là mỗi địa phương vận dụng luật và văn bản dưới luật (các Thông tư, Nghị định) theo một kiểu khác nhau, thiếu nhất quán. Điều này khiến người nước ngoài và kiều bào từ xa về cảm thấy hoang mang, khó hiểu.

Thứ tư: Các chỉ số cạnh tranh, khả năng tăng giá, sinh lời, thanh khoản trên thị trường thứ cấp, hậu mãi… của bất động sản Việt Nam vẫn còn thua kém nhiều nước trong khu vực. Thậm chí giá nhà Việt Nam rẻ hơn các nước nhưng hiệu quả khai thác (giá thuê, thời gian hoàn vốn) không cao sẽ khiến nhà đầu tư nước ngoài cân nhắc, so sánh với các thị trường xung quanh.

Theo các chuyên gia, để hấp dẫn kiều bào và người nước ngoài mua nhà tại Việt Nam cơ quan quản lý và các doanh nghiệp có rất nhiều việc phải làm, trước tiên là nhanh chóng ban hành các thông tư hướng dẫn Luật Nhà ở. Ảnh: Lucas Nguyễn

Thứ năm: Quy định bảo vệ quyền lợi của các chủ đầu tư dự án bất động sản là người Việt ở nước ngoài và nhà đầu tư ngoại vẫn chưa cụ thể, cần phải có những cam kết mạnh hơn để họ yên tâm.

Thứ sáu: Chưa quốc tế hóa ngôn ngữ cho các quy định về mua bán nhà tại Việt Nam. Nếu chuyển ngữ những quy trình này sang ngôn ngữ phổ biến là tiếng Anh sẽ hỗ trợ nhóm khách hàng người nước ngoài nhiều hơn. Thậm chí có doanh nghiệp đã chủ động soạn thảo hợp đồng tiếng Anh đi kèm với bản gốc bằng tiếng Việt. Đây là cách tăng thêm niềm tin của nhà đầu tư ngoại đối với thị trường bất động sản Việt Nam.

Thứ bảy: Phương thức thanh toán chưa linh hoạt. Người nước ngoài được chuyển tiền về Việt Nam mua nhà, nhưng đến khâu chuyển tiền ngược lại sau khi bán bất động sản khá phức tạp.

Thứ tám: Người nước ngoài chưa được vay tiền mua nhà ở từ các ngân hàng thương mại trong và ngoài nước. Bất động sản là tài sản lớn và vì vậy, không phải người nước ngoài hay kiều bào nào cũng có thể mua bằng tiền mặt. Có nhiều trường hợp người Việt ở Mỹ, châu Âu và người nước ngoài cần vay thêm một khoản tiền khi mua nhà. Tuy nhiên, các ngân hàng trong nước chưa có hướng dẫn cụ thể cho tình huống này. Trong khi đó, nếu muốn vay các ngân hàng nước ngoài cần xuất trình giấy chứng nhận sở hữu tài sản cho căn nhà đang mua thì Việt Nam chưa có tiền lệ.

Thứ chín: Chất lượng cuộc sống tại Việt Nam vẫn còn thấp so với nhiều quốc gia trong khu vực và trên thế giới. Với người nước ngoài mua nhà dưỡng già, trú đông hoặc kiều bào hồi hương vốn đã quen với chất lượng sống cao ở các nước phát triển, sẽ là trăn trở, băn khoăn không nhỏ khi họ quyết định mua nhà về sống tại Việt Nam.

Thứ mười: Tính minh bạch của thị trường bất động sản Việt Nam chưa cao. Có quá nhiều hình thức môi giới: cò đất, cò nhà, cò ngân hàng, cò giấy phép…, nhưng thiếu các công ty và chuyên viên bất động sản có kinh nghiệm, có bằng cấp và giấy phép hành nghề. Chất lượng tư vấn vì vậy cũng bị hạn chế. Điều này khiến người nước ngoài và kiều bào không cảm thấy thoải mái.

Vũ Lê